Vậy là cục tình cờ hươ hươ nghiên cứu về mẹ, chọn mẹ cho con những nhân vật quan trọng, những nhân vật tương lai sẽ quan trọng, cha chưa quan trọng thì rồi con sẽ quan trọng, con chưa quan trọng thì rồi cháu sẽ quan trọng. Hình như ở nước Nam, Trần Thủ Độ là tổ sư của cách này.
Người theo dõi
1 thg 5, 2011
Nhìn từ cục tình cờ hươ hươ
Tại sao mất
Với xã hội thì mất là mất của ai đó chứ mình mất gì đâu, tự nhiên mình kêu lên có khi mình mới là mất hết ấy chứ. Xã hội vừa mới nhen nhóm lên việc nghiên cứu, triển khai bảo vệ đất nước dài lâu (viện ids) là bị dập tắt liền. Một việc làm hòa bình lợi ích lâu dài còn bị như vậy, thì các kiểu hoạt động khác không bao giờ họ để yên. Bây giờ chỉ còn những tiếng kêu, vọng tới đâu được thì hay tới đó. Nơi phát ra âm thanh chưa chắc đã an toàn.
Người ta cũng chỉ tận lực trong một hai nhiệm kỳ, với bao nhiêu xảo trá chốn quan trường, làm sao giữ được cái chỗ ngồi, chứ hơi sức đâu tính chuyện dài lâu. Cái nơi nghiên cứu, triển khai liên quan đến ngai đến ghế cũng lo sự tồn tại của chính mình trước khi lo đến sự tồn tại của ngai của ghế, còn nói gì đến sơn hà xã tắc.
Cuối cùng trời đất này chả của ai cả, ai mạnh thì được, ai may thì được, hoặc có giữ thì cũng thấy như làm cho có vị, làm lấy có, làm để thể hiện sự chính danh. Không dài hơi, ăn xổi ở thì, cứ thụt lùi dần, mỗi đời thụt một ít, và cảm thấy không thua thiệt gì cả. Không có gì phải lo, tất cả đều ổn định, phức tạp là do mấy người khuấy lên chứ có gì đâu, vẫn tốt đẹp đấy chứ, có khổ như hồi thực dân Pháp đô hộ đâu, yên tâm đi.
Cảm tử
Đôi chân đẹp
Tuy xa mà gần , tuy gần mà xa, thế giới luôn tạo ấn tượng bằng sự thiên lệch. Sự thiên lệch không phải là vô ích.
Nhờ tính kỷ luật mà loài người đã thắng họa diệt chủng của phát xít. Và người chiến thắng đã bị diệt chủng bởi tính kỷ luật.
Mọi người đang đề cao tự do, thử hỏi khi có họa diệt chủng liệu còn tự do nữa không. Sau 11 tháng 9, người ta đã biết thế nào là xứ sở tự do.
Vậy tự do và kỷ luật là hai chân trên một cơ thể, khi chân này trụ - giữ kỷ luật, tức là chân kia được vung vẩy trên không và muốn đặt vào đâu là tùy thích. Tiếp đó vẫn có chân trụ để chân kia tiếp tục được tung tăng theo cái hướng nào đó. Nói thì lâu mà làm thì nhanh, nhưng ở xã hội, hoàn toàn không nhanh chút nào.
Khi thì nặng chân này, nhẹ chân kia, hai chân không bao giờ song song thành một cặp chân đẹp. Lời nói, khuôn mặt, mái tóc dù rất đẹp nhưng lại tựa trên một đôi chân khập khiễng thì khó mà thành mẫu, thành chuẩn mực được.
Tự do và kỷ luật, kỷ luật và tự do, như một cặp làm nhau chất ngất và cũng là làm nhau đau khổ. Sung sướng bao nhiêu đau khổ bấy nhiêu, đau khổ bao nhiêu, sung sướng bấy nhiêu.
Khi chỉ thấy đau khổ, tức là có gì đó bất bình thường.
Dù gì thì ta vẫn cứ mơ đến một đôi chân đẹp.
(cám ơn bạn Nokiax6 đã gợi ý về đôi chân)
Lấy từ Thichbuonchuyen.blogspot.com
Một nước hai chế độ
Quân sự là chấp hành vô điều kiện, dân sự là có điều kiện mới chấp hành. Nếu cứ lẫn lộn hai khu vực này sẽ đem lại nhiều phiền toái không cần thiết. Làm việc khi có điều kiện đủ cần để tạo ra nhiều giá trị của cải cho xã hội, làm việc vô điều kiện để đạt mục tiêu quân sự. Mục tiêu quân sự không diệt được nó sẽ diệt lại, mục tiêu kinh tế cứ lao vào diệt không suy tính, nó sẽ diệt lại.
Nhưng hình như cái cần quân sự thì người ta kinh tế, cái cần kinh tế người ta lại quân sự.
Khu vực quân sự kỷ luật chặt chẽ đầu tư lớn tương xứng với kinh tế, chắc chắn xã hội sẽ rất đồng tình. Khu vực kinh tế cần có đủ loại chính sách, pháp luật được dân sự thỏa thuận. Quân sự cứ đạt mục tiêu có thể không cần phải hỏi ai, chứ kinh tế mà làm vậy chết liền, chết dài dài, đã chết rồi đấy, nhưng thấy người ta không để ý thì phải.
Xin ra xin, mua ra mua, cho ra cho, bán ra bán, chứ cứ nhập nhèm chỉ béo mấy thằng đểu thôi, nguồn lực mất hết, đến khi giặc đến lấy gì mà đánh, sức đâu mà đánh.
Hai chế độ này có gây nguy hại gì đâu mà không làm nhỉ.