Bây giờ thấy có cách, tốt nghiệp đại học cho làm quan xã, sau đó tuyển chọn dần lên để làm to hơn. Có một số tốt nghiệp đại học vào làm trong các cơ quan huyện tỉnh, sau chọn ra một ít để làm to hơn.
Như vậy cơ bản vẫn là nuôi hấp trong lồng kính, các bậc tiền bối sống chết ngoài xã hội rồi mới làm to được. Tự nhiên leo lên ngồi cao (chưa nói mua chức) thì làm gì được. Một số hấp lồng kính đã làm đến chức vương rồi đấy, xem làm được gì nào, hay chỉ phá thôi. Kể cả chỗ sống chết trong bom đạn thì làm ở lĩnh vực quân sự, chứ dân sự thì còn lâu mới theo được.
Những người kinh doanh không biết phá sản lúc nào, dù người ta không có bằng cấp nhưng người ta quá hiểu xã hội là thế nào, muốn sống tốt thì thế nào, không chỉ lý thuyết, người ta đã đóng biết bao nhiêu tiền thuế cho xã hội, nếu cần họ làm quan không cần lương. Họ được làm to cái đói không bao giờ bắt họ bò được, vì họ không bị đói nên đầu gối không phải bò.
Những nhà nghiên cứu, họ dù không là giáo sư thì các trường vẫn mời họ giảng dạy, đời sống họ không bao giờ thiếu thốn được. Họ lại là người hiểu thấu đáo vấn đề đi lo việc xã hội còn gì bằng.
Tiếp nữa là giới luật, xã hội dù gì vẫn hoạt động theo luật, càng ngày càng cần người biết luật, người sống bằng nghề luật tăng lên, họ va chạm đầy đủ với cuộc sống, họ được làm to để cầm cân nảy mực chắc sẽ thuận hơn nhiều giới khác. Khi không làm quan nữa họ vẫn sống tốt ngoài xã hội, đó là điều kiện ban đầu để bảo đảm cái văn hóa từ chức.
Giới nào thì cũng có người nọ người kia, nhưng cái điều kiện ban đầu là cần tự sống tốt ngoài xã hội, khi được làm quan họ sẵn sàng từ chức khi có gì đó không đạt yêu cầu của xã hội. Nếu không tự sống tốt được ở ngoài xã hội thì cố sống cố chết bám lấy cái ghế cho đến hơi thở cuối cùng, xã hội làm sao mà khá lên được.




