Người theo dõi

27 thg 2, 2011

Thế giới có mấy phần

Đa số người Việt đi học được mặc định thế giới chỉ bao gồm vật chất và ý thức, vật chất có trước ý thức có sau, vật chất quyết định ý thức, ý thức có tác động trở lại với vật chất. Người ta vốn đã lười biếng sẵn, có người bao cấp tư duy, tốt quá, đỡ phải suy nghĩ nhiều, cứ tích cho nhiều vật chất vào là sẽ quyết định được hết. Ý thức đúng là có tác động trở lại thật, nó tàn phá đủ thứ, nó rơi vào hai cực, một là quá sợ các lực lượng vật chất, hai là bất chấp tất cả. Cái tính linh trong mỗi người chính thức được tiêu diệt, nhưng oái oăm thay cái linh là một phần tất yếu của cuộc sống, nó không thể mất đi được. Khi người ta giật mình thấy bị mất cái linh, bị thiếu cái linh, người ta lại coi đó là vật chất để sợ nó hoặc bất chấp để giành giật lấy cái linh về mình. Đa số là người thường, không dễ gì mà phản tỉnh được với cái thứ triết học tiêu diệt con người ấy. Người Việt từ xa xưa đã biết sống hài hòa với tự nhiên, có thể thuần hóa được tất cả, một cuộc sống an nhiên tự tại, nhưng vẫn sẵn sàng ứng phó được với những sự bất thường. Vậy mà ta bây giờ như đảo điên, không biết sẽ đi về đâu, rất nhiều trò buồn cười lạ lẫm diễn ra mà không biết nguyên do từ đâu.

Ưu tú ở đâu

Nhà cầm quyền thu hút được một lượng lớn những người ưu tú trong xã hội thành lực lượng của mình. Số này sau này thành tài thực sự là không nhiều vì môi trường làm việc không bình thường, số đông là tìm cách luồn lọt để chui vào bộ máy khổng lồ này để kiếm lợi. Thử hỏi trong bộ máy có mấy phần trăm là thực tài, liệu có được 30 phần trăm không, thôi thì cứ cho là trong bộ máy có 50 phần trăm thực tài, vậy thì 50 phần trăm nữa phải lấy ngoài xã hội vào. Khi hoạt động vì dân vì nước số ngoài xã hội được bầu vào dân chúng soi kỹ lắm, người cầm quyền không phải sợ người ta làm bậy, nếu có lo là lo những người của mình ấy, tần suất và số lượng làm bậy rất lớn. Bây giờ mà nhà cầm quyền cứ coi xã hội là của mình là không phải đâu, xã hội là của xã hội, người ta cũng từ chối cái cách tồn tại của người nắm quyền, anh đã bị từ chối thì anh sao vơ người ta vào mình được. Anh không tìm cách để xã hội dần thừa nhận mình thì nguy lắm, không thể ép xã hội chấp nhận sự tồn tại của mình được. Có thể lực lượng ưu tú ở xã hội còn quá ít nên người cầm quyền vẫn tùy tiện làm theo ý mình được. Ưu tú phải bằng hành động, không thể ngồi đó mà than vãn rằng mình tài đức mà không được dùng. Nếu căn cứ vào đó để xét thì những người ưu tú trong xã hội đang còn quá ít vì cái cách đào tạo giáo dục sử dụng ở ta rất không thuận để tài đức phát triển. Chỉ những người quá đặc biệt mới vượt lên được. Đó là chưa nói đến những mầm tài đức bị bả danh vọng mua chuộc rồi làm thui chột. Xã hội đang tìm cách tự đào tạo giáo dục cho mình một lớp người mới, ưu tú để dẫn dắt xã hội đến một tương lai chắc chắn, không thể phó mặc sinh mệnh của mình cho những kẻ mà mình không thể tin cậy được.

26 thg 2, 2011

Tập nói

Tự nhiên sinh ra và tự nhiên sẽ biết nói, không cần phải tập, không cần phải dạy. Ấy vậy mà tự nhiên dân ta bị câm từ bao giờ nhỉ. Có thể là do chiến tranh, chiến tranh là bất thường thành ra chỉ được hành động, nói gì thì chỉ có một số ít người đại diện là được rồi. Từ đó thành thói quen, khi đi học nếu nói thì thành ra mất trật tự, ở nhà mà nói thì người lớn nói là hỗn, đến cơ quan mà nói thì vi phạm kỷ luật phát ngôn, ra ngoài đường mà nói thì bọn trộm cướp nó đe dọa rạch mặt. Thế là để yên thân thì tất nhiên là không nên nói, không nói, không biết nói, sợ nói, ai cũng sợ nói sẽ loạn. Thực hư thế nào nhỉ, có phải dân ta bị câm bây giờ đang tập nói trở lại không. Tập nói thì người ta đã tập nhiều rồi, nói để ai cũng khen, nói để được lợi, nói cho mát lòng nhau, nói ra bạc. Phức tạp quá, nói là gì nhỉ ? Nói mà như bài tiết thì cũng kinh lắm, nói như trong mơ thì cũng thấy thế nào ấy, nói sự thật thì không ai nghe (nhàm ), lựa lời mà nói thì thấy khổ quá có khi câm còn hơn. Tất tần tật, chắc không có cách gì khác, người ta sẽ quay về tự nhiên thôi, có mồm thì phải nói, nói tầm bậy tầm bạ thì có khi bị vỡ mồm, nhưng người ta càng ngày càng biết nói, người ta nói cái cần nói, cái phải nói, ai ai cũng hết bị câm thì các nhà đang nắm quyền hãy suy xét cho kỹ. Hết thời bị câm rồi, hết thời bịt miệng rồi, cứ lắng nghe đi rồi sẽ tìm ra cách làm hay. Nếu không thì cứ bịt miệng đi, cứ cấm đi, cứ phạt đi, khi người ta không còn sinh hoạt bình thường như một con người thì người ta hành xử không như một con người nữa. Đừng để một xã hội phải tập nói mới nói được.

Bầu ai

Hà Nội có chưa đến 9 phần trăm ứng cử viên để bầu là người ngoài đảng, cứ phân biệt đảng hay không đảng đối với đại biểu của dân sẽ gây chia rẽ ý thức trong xã hội. Tại sao không chọn những thành phần ưu tú trong xã hội để làm đại biểu cho dân. Thành phần ưu tú này nằm ở rất nhiều khu vực, đáng chú ý có hai khu vực, là những người đóng góp lớn các giá trị tinh thần cho xã hội, khu vực tạo ra nhiều của cải cho xã hội. Xã hội tồn tại phát triển nhờ vào hai giá trị chính là giá trị tinh thần và giá trị của cải, không bầu những người ưu tú ở lĩnh vực này thì bầu ai. Tại sao lực lượng chính trị cứ muốn bám nắm chi phối xã hội, có phải họ lo cho tương lai đất nước thật không, có phải họ thật sự vì dân vì nước không ; có nhưng chắc số đó không nhiều, đa số sẽ là những người bám vào bộ máy để kiếm sống, để làm giàu. Cứ để cho xã hội lựa chọn một cách tự nhiên, những người ưu tú người ta được bầu vào làm việc dân việc nước, người ta có danh, người ta có của, chả dại gì mà người ta lại có những hành động quá khích mà phải lo. Lo nhất là mấy người không có tài danh, không có của một cách chính đáng mà lại đang có quyền, các thứ quyền của anh này bị sa sút, bị ảnh hưởng anh ta sẵn sàng có những hành vi phi nhân tính. Người ta chỉ lấy cớ là không có lãnh đạo, không có tập trung thì sẽ gây mất ổn định xã hội, ai gây mất ổn định xã hội, chính những người không tài, không danh mà lại có quyền có tiền sẽ gây mất ổn định xã hội. Xã hội cứ bầu những người có danh thật, tài thật, có tiền thật (tiền chính đáng ) xã hội sẽ tự tốt lên thôi. Cứ nghe và làm theo mấy người không có tài, không có lòng tốt mà có tiền, có quyền thì có ngày cám cũng không có mà ăn.

25 thg 2, 2011

Nghề trồng lúa nương sẽ phát triển

Tốc độ lấp ruộng lúa để làm mặt bằng cho các loại công trình không có dấu hiệu chậm lại, nguy cơ nước biển dâng là có thật, đập nước thượng nguồn sông Mê Kông vẫn tiếp tục làm, đồng bằng sông Cửu Long không trồng được lúa là có thể, gạo để ăn sẽ không đủ dùng. Rất may cho dân ta có khả năng trồng lúa ở mọi loại địa hình, nhìn những ruộng mạ từ ngoài đồng được đem về sân nhà khi gặp năm trời quá lạnh để bảo đảm có mạ để cấy tự dưng thấy sướng vô cùng vì khả năng thích nghi của ta rất mạnh. Bây giờ máy ủi máy xúc là rất thông thường, đồi núi trọc của ta rất nhiều, dùng máy làm ruộng bậc thang vừa có gạo ăn vừa tránh sói mòn đồi núi. Trồng lúa khô năng xuất có thể thấp nhưng chất lượng gạo không hề thấp. Ruộng bậc thang lại tạo được cảnh quan đẹp cho thiên nhiên. Lúa nương chỉ trồng được một vụ vào mùa mưa, mùa thiếu nước trồng cỏ nuôi bò, xứ ta luôn phải tìm cách sinh tồn trong mọi điều kiện oái oăm, khổ thật mà không biết còn cách nào khác.

Cái mồm

Cái mồm có một số chức năng và đáng chú ý nhất là chức năng nói của nó. Có mồm thì phải nói thôi, nói những gì nó nghĩ, nghĩ những gì nó thấy. Bây giờ lại có vô vàn cách để thấy, nên cái để suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ thì phải nói ra. Vậy mà lại có chuyện nói cái mình không nghĩ, không tin, nói cái mình không thấy, đáng nói mà không nói, phải nói mà không nói. Thế giới mà câm hết thì ta làm sao mà thắng được trong hai cuộc kháng chiến, câm hết thì cái băng xã hội đen ở Sài Gòn nó đã hoàn thành đại hội giang hồ toàn quốc, có khi nó còn đại hội giang hồ thế giới ấy chứ vì nó cũng đã giao du với giang hồ thế giới. Người cầm quyền yêu cầu xã hội nói theo ý họ đây là bước đầu tiên để xã hội ngày càng tệ hại có vẻ vô phương cứu chữa. Người cầm quyền cũng tổ chức ra bộ phận chuyên nói theo ý mình, họ tạo ra đủ lý do để phải nói theo một hướng, sai làm lắm. Nghĩ là nghĩ những cái gì đã thấy, nói là nói những cái gì đã nghĩ, chứ không thể tôi thấy, tôi nghĩ, tôi nói, mọi người phải nói như tôi, phải nghe tôi nói. Trong chiến tranh có thể chỉ có một tiếng nói duy nhất là lên án tội ác của giặc, cổ vũ toàn dân đánh giặc, bây giờ trở lại cuộc sống bình thường, những tiếng nói tự nhiên tự nhiên cất lên, nếu ngăn cản hay ngăn cấm nó vẫn tìm cách cất lên. Cái mồm nó ở ngay vị trí trang trọng, vậy mà nó chưa bao giờ được coi trọng.

24 thg 2, 2011

Phân thân

Khi khó khăn người ta có rất nhiều sáng tạo, hồi thiếu gạo người ta nghĩ ra cách nấu cơm kiểu mới, cơm độn khoai, cơm độn mì, cơm độn ngô. . . mục đính là tồn tại được. Nay tồn tại được lại có kiểu phân thân, ở nơi cấp lương thì chỉ nói việc này thôi, không được bàn việc khác, ở nơi khác lại không muốn nói chuyện ở nơi cấp lương. Tại sao lại cứ vu vơ như vậy nhỉ. Chắc do người ta nhớ câu vua cũng thua thằng liều, tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nếu cứ thua, cứ tránh để nó muốn làm gì thì làm à, nó phá phách giẫm đạp cũng mặc kệ nó à. Thực ra thì người biết thua, biết tránh đấy mới là người minh triết. Thằng liều thì hành động của nó sẽ làm nó tự diệt vong thôi, còn voi giẫm đạp có suy nghĩ gì đâu, làm cái hố sâu cho voi xuống hố thì ta muốn làm gì thì làm. Phân thân chỉ là tạm thời, giống như hồi kháng chiến ta ở chiến khu đánh giặc từng bước và tiến tới thắng lợi hoàn toàn.