Trong công nghệ cũng có hiện tượng xâm lược và chủ động bị xâm lược. Các vương quốc tivi, vi tính, di động, internet, camera luôn tìm cách xâm lược lẫn nhau và chủ động bị xâm lược. Đế chế internet là mạnh nhất nó xâm lược tất cả và chủ động để nó xâm lược. Trước đây internet và vi tính xâm lược lẫn nhau, sau đó internet xâm lược di động, camera (camera wifi) và nay là tivi. Internet là vương quốc vô hình nên dù có đi xâm lược cũng không thể đồng hóa vương quốc bị xâm lược được mà phải nhờ vương quốc đó để thể hiện sự hiện diện của mình. Ngoài đế chế vô hình, còn có một đế chế trong quá khứ là vi tính đã một thời là đệ nhất thiên hạ, nhưng từ đế chế này một số các quốc gia độc lập đã được tách ra như laptop, netbook và bây giờ là máy tính bảng. Đặc biệt có sự xâm chiếm khác lạ của di động thông minh, nó tìm mọi cách lấy hết tinh túy của vi tính nhưng vì đặc tính di động nên nó không thể đồng hóa vi tính được. Giữa di động và camera khó mà phân biệt được ai xâm lược ai, camera chỉ chưa xâm chiếm tivi nó mới mon men đến gần biên giới của tivi. Từ bốn quốc gia độc lập là vi tính, ti vi, camera và điện thoại nay đã phát sinh thêm bốn quốc gia mới là di động, lap top, netbook và máy tính bảng (còn một quốc gia nhỏ bé khác chưa nhắc đến là ipod). Trong quá trình xâm lược lẫn nhau các quốc gia đều lớn mạnh lên, riêng điện thoại và netbook có xu thế bị tiêu diệt (điện thoại bị di động diệt, netbook bị máy tính bảng diệt). Cuộc chiến đang tiếp diễn.
Người theo dõi
30 thg 10, 2010
Đừng trách quan chức
Ai đưa tôi lên, tôi sống với ai, tôi làm việc với ai, tôi lấy gì để chi phí, tôi lấy ở đâu để trả đủ các khoản đó? Trong khi đó ngân sách quốc gia, nguồn đi vay, nguồn phát hành trái phiếu, công trái, nguồn tài nguyên, nguồn vốn trước đó, các tài sản hiện có, lợi thế đất nước... do ai quản, do ai quyết định, có chặt chẽ không, nếu lấy rồi ăn chia hợp lý thì có ai nói gì không, tài sản nhiều thì chuyển ra nước ngoài, chuẩn bị cơ sở ở nước ngoài, cho con đi học ở nước ngoài, nếu có sự biến thì ra nước ngoài có sao không. Những vị quan trọng thì có thể tị nạn chính trị, tùy theo xu hướng chính trị để mà tị nạn ở nước nào... Nhân dân cũng có thể đi tị nạn...
29 thg 10, 2010
Tại ai
Trước khi có quyền lớn nhất là một quá trình toàn xã hội tuyển chọn, sau khi nắm quyền mọi lời nói và hành động đều bị kiểm soát, nếu làm sai những điều đã hoạch định chắc chắn sẽ bị phản đối. Khi hậu quả chưa xảy ra đã được giám sát chặt chẽ. Bây giờ cứ theo cái bài một nhóm người thống nhất với một văn bản sau đó ai có quyền tối cao cũng được, vì ai cũng phải làm theo văn bản đó và những quy ước ngầm khác. Khi hậu quả xảy ra không thể nói do người có quyền tối cao được. Thực tế người ta có muốn làm khác thì cái nhóm người kia sẽ không để cho yên, bây giờ kết tội họ là không công bằng. Một cái khuôn nó sẽ đúc ra sản phẩm không có gì thay đổi và chất lượng có thể ngày càng giảm. Nếu không phải là một nhóm người mà là toàn xã hội ra những văn bản và có những quy định ngầm hiểu , khi người có quyền tối cao thực hiện nó thì sai lầm là của cá nhân chứ không thể sai lầm là của toàn xã hội. Dù có sai lầm là của toàn xã hội thì toàn xã hội khắc phục cũng sẽ nhanh hơn và cho ra nhiều bài học sâu sắc và thấm thía hơn, xã hội sẽ trưởng thành.
Lợi dụng
Con người luôn bị lợi dụng. Thời mông muội con người phải sợ hãi thần linh ma quỷ, những kẻ vượt thời đại không biết sợ điều đó sẽ lợi dụng sự sợ hãi để dẫn dắt mọi người làm điều tốt điều xấu tùy phẩm chất của người cầm đầu. Khi vũ khí, quân sự tiến một bước có được sức mạnh nhất định thì người ta lợi dụng nó để khuất phục người khác bằng vũ lực để thực hiện ý đồ của mình (chế độ nô lệ ). Khi xã hội phát minh ra cơ giới nó tạo lên sức mạnh vật chất quá lớn, nó đảo lộn cuộc sống hiện tại, nó lại lợi dụng những con người bần cùng do nó tạo ra, con người không bị sức mạnh trực tiếp khống chế và thành thể chế của xã hội như thời kỳ trước, nhưng bây giờ là sự cưỡng bức vô hình, vì điều kiện sống của con người đã bị tước bỏ. Con người quá tăm tối lại bị lợi dụng bởi một hy vọng cao xa như trên thiên đường. Con người lại đánh đổi cuộc sống cực nhọc thật để lấy một giấc mơ thiên đường. Một sự bần cùng mà hai sự lợi dụng. Người ta dùng ngay sức người để tạo ra sự sung sướng và người ta tạo ra thiên đường tưởng tượng để dẫn dắt mọi người đi đến sự thật của giấc mơ. Hai sự lợi dụng thi đua lẫn nhau để thu hút người bần cùng, và cuối cùng xã hội phải quay về đúng quy luật của nó. Sự lợi dụng ngày nay đã cao hơn nhiều, họ đã lợi dụng đến sáng tạo , đến linh cảm tiên đoán của người không có thế lực để làm tăng lợi nhuận. Ở nơi nào đó họ cũng vẫn lợi dụng sự mơ màng của con người, có thể là cái lợi trước mắt, có thể là hứa hẹn ưu đãi ở sau này, dù không mơ màng nữa nhưng cuộc sống thúc bách cũng không thể làm khác, và mọi hành động đều có thể làm dù là không muốn.
28 thg 10, 2010
Ngu dân
Thực dân Pháp thực hiện chính sách ngu dân. Nếu hệ thống giáo dục không tốt, không có thông tin đầy đủ, nhiều tệ nạn xã hội thì không cần ra chính sách ngu dân thì dân trí vẫn không bao giờ cải thiện được. Dân trí thấp họ không biết khôn ngoan cảnh báo người quản trị về những vấn đề không hợp lý trong điều hành. Chỉ khi quyền lợi của họ bị xâm phạm họ phản ứng theo kiểu hoang dã, trong khi đó xâm phạm nguồn lực quốc gia, chiếm đoạt không chính đáng đang có biểu hiện ngày càng tăng. Các nhóm thông tin toàn diện trung thực đầy đủ gần như không có, các nhóm nghiên cứu khách quan độc lập cũng không có, các hội đoàn thật tình theo đặc thù cũng quá ít ỏi, không thể nói lên tiếng nói xây dựng, từ đó sinh ra những sự hậm hực, bất mãn phản ứng lại người quản trị một cách không văn minh. Các điều xấu ngày một tăng thêm, những điều tốt ít sinh sôi mà càng bị triệt tiêu đi. Cái ác được liên kết kiếm lợi và sẵn sàng tiêu diệt cái thiện nếu có biểu hiện không đồng tình với chúng. Chờ chính nghĩa, chờ đến khi tức nước, chờ khi nước đến chân thì lâu quá, thiệt hại quá, mà có thể nó dẫn theo thảm họa luôn.
Tích lũy tư bản
Xã hội phải trải qua giai đoạn tích lũy tư bản. Tích tụ và tập trung là việc bình thường, còn loại tích lũy bằng cướp bóc bằng bóc lột ở từng giai đoạn nó có những biến tướng khác nhau. Việc cướp đất đai, cướp ngân sách quốc gia làm tiền đề cho bóc lột sức lao động của những người bị bần cùng hóa. Quốc gia phát triển bóc lột quốc gia khác bằng ưu thế công nghệ, ưu thế giáo dục, ưu thế quân sự , chính trị (vì phải dựa vào để bảo vệ quốc gia, bảo vệ chế độ ) . Việc cướp ngân sách làm thiệt hại về kinh tế, nếu ngân sách đó đầu tư cho giáo dục thì nó làm méo mó nền giáo dục đang ở trình độ thấp, khó có thể vươn lên, ngân sách cho văn hóa thì làm biến dạng văn hóa vì làm đầy đủ theo yêu cầu văn hóa thì sẽ không xà xẻo được. Sau quá trình cướp bóc là một bãi chiến trường mà nhiều thế hệ chưa thể hồi sinh được để gom góp cho những nhà tư bản không chắc chắn sẽ cạnh tranh được trong toàn cầu hóa. Các lỗ lực của xã hội chỉ hạn chế được rất ít sự cướp bóc này, xã hội đóng góp cho ngân sách chưa đủ mà còn phải tự chi phí thêm cho tự giáo dục, chi phí thêm cho hồi phục văn hóa, chi phí thêm cho cứu trợ xã hội ngày càng tăng do sự tàn phá tự nhiên , tàn phá xã hội trong quá trình cướp bóc của những thế lực trong nước và ngoài nước. Thế kỷ trước người ta đã đặt tên cho việc này là "bòn rút đến tận xương tủy nhân dân ". Nhân dân muôn đời là nơi chịu đựng mọi thiên tai và nhân tai.
Hãy sản xuất tivi bảng
Hiện nay đang có cuộc đua sản xuất máy tính bảng. Mục tiêu của máy tính bảng là đoạt thị trường của laptop, của net book , của computer vì tính cơ động và theo trào lưu cảm ứng. Nhưng tính cơ động của máy tính bảng không bằng di động, trong khi đó máy tính bảng là màn hình cơ động hơn tivi, hơn màn hình vi tính và còn hợp thời vì cảm ứng. Thế thì tại sao máy tính bảng không biến thành tivi bảng và không cần phải có là vi tính vì đã kết nối với đường dây điện thoại hoặc wifi (như tivi internet đã có ) và cơ động hơn nữa là lấy di động làm cpu cho tivi bảng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)