Người theo dõi
18 thg 4, 2011
Bộ máy vi tính và bộ máy xã hội
Cái phần chính trong một bộ máy vi tính gồm : ổ chứa dữ liệu màn hình loa , bộ vi xử lý , nguồn năng lượng chạy máy , hệ điều hành , bàn phím chuột điều khiển . Bộ máy xã hội cũng có các bộ phận : thông tin truyền thông , giới trí thức , lao động các loại , văn hóa chính trị giáo dục , bộ máy điều hành xã hội . Tốc độ đổi mới công nghệ trong máy vi tính khoảng một năm rưỡi , bộ vi xử lý tăng tốc liên tục , hệ điều hành cập nhật nâng cấp và sửa lỗi thường xuyên , năng lượng dư dùng ngày càng tăng thời gian không cần nạp điện vẫn chạy tốt và rất tiết kiệm năng lượng , bộ điều khiển ngày càng đa dạng thông minh cái đưa mắt cũng điều khiển được . Bộ máy hoàn chỉnh này tất nhiên được kết nối hoàn hảo với thế giới , nếu không kết nối có khi nó còn thua một cái tivi . Liên hệ với bộ máy xã hội đang tiêu tốn quá nhiều năng lượng , hệ điều hành cũ kỹ có nhiều vi rút , hình ảnh âm thanh méo mó , bộ máy điều hành thô kệch , trên mạng có những bức hình lấy búa đập vào bàn phím , bộ vi xử lý rối rắm tốc độ kém , kết nối mạng phập phù không toàn diện vi rút tràn ngập . Máy luôn nóng , nguồn năng lượng lúc nào cũng như đang chuẩn bị thiêu đốt cỗ máy này.
Mất trí khôn , trâu húc - cọp vồ
Trí khôn của ta đây!
(Hay là sự tích bộ lông vằn của
hổ, hàm răng trên bị khuyết
của trâu)
Một con cọp từ trong rừng đi
ra, thấy một anh nông dân
cùng một con trâu đang cày
dưới ruộng. Trâu cặm cụi đi
từng bước, lâu lâu lại bị quất
một roi vào mông. Cọp lấy làm
ngạc nhiên lắm. Ðến trưa, mở
cày, Cọp liền đi lại gần Trâu hỏi:
- Này, trông anh khỏe thế, sao
anh lại để cho người đánh đập
khổ sở như vậy?
Trâu trả lời khẽ vào tai Cọp:
- Người tuy nhỏ, nhưng người
có trí khôn, anh ạ!
Cọp không hiểu, tò mò hỏi:
- Trí khôn là cái gì? Nó như thế
nào?
Trâu không biết giải thích ra
sao, đành trả lời qua quýt:
- Trí khôn là trí khôn, chứ còn
là cái gì nữa? Muốn biết rõ thì
hỏi người ấy!
Cọp thong thả bước lại chỗ anh
nông dân và hỏi:
- Trí khôn của anh đâu, cho tôi
xem một tí có được không?
Anh nông dân suy nghĩ một lát
rồi nói:
- Trí khôn tôi để ở nhà. Ðể tôi
về lấy cho anh xem. Anh có cần,
tôi sẽ cho anh một ít.
Cọp nghe nói, mừng lắm.
Anh nông dân toan đi, lại làm
như sực nhớ ra điều gì bèn nói:
- Nhưng mà tôi đi khỏi, lỡ anh
ăn mất trâu của tôi thì sao?
Cọp đang băn khoăn chưa biết
trả lời thế nào thì anh nông
dân đã nói tiếp:
- Hay là anh chịu khó để tôi
buộc tạm vào gốc cây này cho
tôi được yên tâm.
Cọp ưng thuận, anh nông dân
bèn lấy dây thừng trói cọp thật
chặt vào một gốc cây. Xong anh
lấy rơm chất chung quanh Cọp,
châm lửa đốt và quát:
- Trí khôn của ta đây! Trí khôn
của ta đây!
Trâu thấy vậy thích quá, bò lăn
ra mà cười, không may hàm
trên va vào đá, răng gãy không
còn chiếc nào.
Mãi sau dây thừng cháy đứt,
Cọp mới vùng dậy ba chân bốn
cẳng chạy thẳng vào rừng
không dám ngoái nhìn lại.
Từ đó, cọp sinh ra con nào trên
mình cũng có những vằn đen
dài, vốn là dấu tích những vết
cháy, còn trâu thì chẳng con
nào có răng ở hàm trên cả.
Trận địa cũ mà mới
Viettel chiếm 42% thị phần
Campuchia
TT - Chỉ sau hai năm đưa vào
hoạt động, mạng điện thoại di
động của Viettel Cambodia
(tên thương hiệu là Metfone)
đã có đến 4 triệu thuê bao,
chiếm 42% thị phần
Campuchia (Campuchia hiện
có tới mười nhà mạng điện
thoại di động). Hiện Viettel
Cambodia đã xây dựng được
4.500 trạm thu phát sóng và
12.000 đại lý bán hàng xuống
tận đơn vị xã.
Được biết, từ doanh số 58 triệu
USD năm 2009, dự kiến năm
2011 doanh thu của Viettel
Cambodia sẽ đạt 305 triệu USD.
H.T.H.
Chia sẻ:
17 thg 4, 2011
Phèo
Người có quyền muốn chi phối người khác là điều đương nhiên , chi phối nguyên thủy nhất là : mày không theo tao thì tao giết. Do văn minh loài người tiến lên , tính mạng là bất khả xâm phạm , nên việc thủ tiêu ai đó chỉ là hãn hữu. Người cai trị không ngừng nghĩ ra các cách cai trị toàn diện , không lấy tính mạng ra để dọa được , họ đánh vào cái bao tử , người ta nắm cái bao tử , không muốn cũng nghe. Khi không lo lo được hàng chục triệu cái bao tử , họ đành buông ra để cái cơ thể có cái bao tử đó làm gì thì làm. Không buông hoàn toàn , trái tim và bộ óc phải thuộc người ta chi phối , đường đến trái tim bộ óc trước chủ yếu đi qua bao tử , nay đưa về tự nhiên của nó chủ yếu là tai và mắt , nên các loa đến tận nơi người ở phát hết công suất , hằng đêm cái màn hình gần như là duy nhất mọi người phải dán vào. Cái tốt đẹp đi vào tim vào óc nó lại không như cái người ta vô tình thấy , vô tình nghe. Cái mưu đồ cai trị trái tim , khối óc không đạt được. Trái tim thì mênh mang , bộ óc thì bao la , làm gì có cái gì nhốt được. Cuối cùng vẫn theo bài cũ , khống chế trái tim , bộ óc qua đường bao tử. Có thể không nghe , không tin nhưng vì cái bao tử mà nghe mà tin một cách giả tạo. Họ rất sợ cái tai , cái mắt họ đang khống chế nghe thấy , nhìn thấy sự thật. Khốn nỗi sự thật là sự thật , sự thật nhiều hơn , rộng lớn hơn bao vây giả dối. Trái tim , bộ óc có nguy cơ tuột ra khỏi tay , không còn cách nào khác , cái dã man nguyên thủy trỗi dậy , nó đe dọa tính mạng , đe dọa an ninh những nguồn chứa sự thật. Ánh sáng và bóng đêm đang giằng co nhau , thời trung cổ đã qua , không phải lúc nào cũng đem cái máy chém , cái giá treo cổ ra để dọa người được. Cùn thì dứt giậu , những cái bao tử cố thủ đang nuôi những bộ óc , những trái tim hai mặt . Đến khi không chịu đựng được nữa , đến khi cái dạ dày không bị bóp nữa , những thành lũy cuối cùng sẽ trở về với tự nhiên như nó vốn có. Nhưng nguy nhất là an ninh của người quyền hành đang bị hăm dọa ; cái bao tử quyền hành nhất lại đang bị bóp, phải suy nghĩ , phải rung cảm khác thường trái với thông lệ.
Học (1)
Ký ức giáo dục thời diệt giặc dốt
Nguồn:Thông tin thương mại
(ThongtinThuongmai) - Nhân
dịp Quốckhánh, toà soạn giới
thiệu với bạn đọc ký ức của các
cựu HS - SV thời diệt giặc dốt
khi cách mạng tháng Tám thành
công. Cách mạng tháng Tám năm
1945 thành công, nước ta đứng
trước nhiều khó khăn và thử
thách. Cả nước có 95% người bị
mù chữ. Trước tình hình đó, Chủ
tịch Hồ Chí Minh ra lời kêu gọi
toàn dân ra sức thực hiện đồng
thời ba nhiệm vụ trọng đại là
diệt giặc đói, diệt giặc dốt và
diệt giặc ngoại xâm.
Nhân kỷ niệm 65 năm ngày Quốc
khánh 29 , toà soạn giới thiệu
với bạn đọc ký ức của các cựu
học sinh, sinh viên (HS - SV) thời
đó về việc học tập, giảng dạy
cũng như hệ thống giáo dục
những năm đầu đất nước độc
lập.
GS Phạm Minh Hạc, nguyên Bộ
trưởng Bộ GD-ĐT: "Tôi nghẹn
ngào nghe thư Bác"
Năm 1945, tôi vừa học hết lớp 4.
Cách mạng đến, có chính quyền
mới với cờ đỏ sao vàng. Tôi rất
vui vì có đội thiếu nhi Tháng
Tám, có mũ ca nô và trống ếch.
Ngày khai trường năm đó, Bác
Hồ viết bức thư đầu tiên gửi cho
học sinh. Tôi xúc động và nghẹn
ngào khi nghe thư của Bác. Sau
này, tôi được biết, trong năm
học đó, Bác đã làm việc với một
số cán bộ giáo dục về cuộc thi tốt
nghiệp PTTH và thi vào ĐH. Bác
ra chỉ thị, bài thi được làm bằng
hai thứ tiếng Việt và Pháp để
học sinh hiểu được.
Lễ khai giảng ĐH Việt Nam - nền
Đại học mới của một nước độc
lập- ngày 15/11/1945 được tổ
chức rất to ở số 19 Lê Thánh
Tông, Hà Nội. Hôm đó, Bác Hồ chủ
trì, còn ông Nguyễn Văn Huyên
đọc diễn văn.
Bác Hồ thăm các cụ tham gia lớp
bình dân học vụ. Ảnh : Tư liệu.
Nếu trước 1945, giảng viên ĐH
chủ yếu là người Pháp và chỉ có
một ít người Việt thì từ
15/11/1945 có 100% giảng viên
người Việt như giáo sư (GS)
Nguyễn Văn Huyên, GS Nguyễn
Mạnh Tường, một số người học
ở Pháp về như GS Nguỵ Như
Kontum, GS Nguyễn Văn Thiêm,
GS Đào Duy Anh, GS Đỗ Xuân Hợp,
GS Hồ Đắc Di, GS Đỗ Tất Lợi, GS
Đặng Vũ Hỷ.
GS Trần Hồng Quân, nguyên Bộ
trưởng Bộ GD-ĐT, Chủ tịch hiệp
hội các trường ĐH Ngoài công
lập: "Thiêng liêng, thầy cô che
bom cho học sinh!"
Tôi còn nhớ khi đó ở trong Nam,
thầy cô giáo thường đào nhiều
hầm tránh bom xung quanh lớp
học. Trong buổi học nghe tiếng
máy bay là học sinh phải sơ tán
ngay xuống hầm. Nhiều lúc quá
vội, thầy cô nằm trên nắp hầm
che chở cho học trò của mình.
Giờ nhớ lại những hình ảnh đó,
thật thiêng liêng làm sao. Còn tại
miền Bắc, học trò thường được
thầy cô cho đội nón rơm. Khi đó
cũng đâu có bàn ghế, trường lớp
như bây giờ. Lấy cây đóng thành
thanh ngang, rồi học trò ngồi
trên đó học, đặt giấy lên đùi viết
bài.
PGS Trần Xuân Nhĩ, nguyên Thứ
trưởng Bộ GD-ĐT: Lớp học treo
nhiều nông cụ
Số dân năm 1945 là hơn 20 triệu
người, năm 2010 khoảng 86
triệu. Số người đi học trước năm
1945 chỉ chiếm 3% số dân, năm
2010 là 27%, tăng gấp 10 lần.
Tiếp»
Học (2)
» Xã hội
Cả nước hiện nay có gần 22 triệu
người đi học (kể cả lớp ngắn
hạn, giáo dục thường xuyên).
Trước năm 1945, hệ thống giáo
dục phổ thông là 13 năm (bậc
tiểu học 6 năm, trung học 4 năm;
trung học phổ thông bậc một là
hai năm và bậc hai là ba năm);
hệ cao đẳng ba năm và hệ ĐH4 6
năm. Thời kỳ đó, số lượng và quy
mô trường lớp nhỏ. Trung bình
một huyện có 20 xã chia làm3 4
tổng, mỗi tổng có một trường
tiểu học bậc một gồm ba lớp, 25
đến 30 học sinh mỗi lớp (để thi
lấy bằng yếu lược), sau đó ba
năm nữa thi lấy bằng tiểu học.
Tại các làng cũng có những ông
giáo tốt nghiệp bằng sơ cấp yếu
lược tổ chức lớp dạy cho trẻ con
chữ a, b, c, nhân chi sơ tính bản
thiện.
Ngày đó, trong tổng của tôi có
ngôi trường cấp một Thuận An.
Trường là ngôi nhà cấp bốn có
ba phòng học và một phòng hiệu
trưởng, bàn của học sinh được
kê thành hai dãy, mỗi bàn bốn
chỗ ngồi. Điều ấn tượng nhất với
tôi đó là phía dưới các lớp học
thường có một cái giá kê phía
dưới lớp dùng để treo những đồ
nông cụ nhỏ trong gia đình (cối
xay lúa, xe quay nước, thúng,
mủng, dần, sàng, bát, đũa,
chén…) được cha mẹ và học trò
tự làm để phục vụ cho việc thực
hành ở lớp. Ngày đó, trường tổ
chức học hai buổi mỗi ngày, mỗi
học trò đều mang cơm theo để
buổi trưa ăn và nghỉ ngay tại lớp
học.
Khi cách mạng Tháng Tám năm
1945 đến và trong kháng chiến,
hệ thống giáo dục của nước ta
vẫn duy trì như trước. Đến năm
1950, Chính phủ có cuộc cải cách
giáo dục, hệ tiểu học giảm còn
bốn năm, trung học ba năm và
THPT hai năm. Đến năm 1956, hệ
THPT tăng thêm một năm
thành ba năm (lớp 8, 9, 10) và
kéo dài đến khi giải phóng miền
Nam. Sau giải phóng miền Nam,
hệ thống giáo dục của hai miền
Nam - Bắc hợp nhất gồm cấp
một (5 năm), cấp hai (bốn năm),
cấp ba (ba năm).
Ông Nguyễn Hữu Danh, Phó chủ
tịch Hội Cựu giáo chức TP HCM:
Chọn “ngoại ngữ tiếng Việt” để
tiếngdân tộc không bị mai một.
Tôi còn nhớ, trước khi Cách mạng
tháng Tám nổ ra, tôi được tham
gia đội Thiếu niên tiền phong.
Ngoài giờ học tôi còn tham gia
các cuộc mít tinh.… Khi ở nhà, lứa
học sinh chúng tôi thường tụ tập
tại các khu phố, để quan sát việc
vận chuyển vũ khí của giặc
(chuyển vào nhà dân Pháp).
Chúng tôi có thể làm tốt công
việc này vì họ không chú ý tới trẻ
con. Thời đó, chúng tôi phải học
tất cả chương trình học bằng
tiếng Pháp. Mỗi học sinh được
chọn hai loại sinh ngữ khác
ngoài tiếng Pháp để học. Tất cả
học sinh Việt Nam ở Sài Gòn khi
đó đều chọn ngoại ngữ 1 là tiếng
Việt, ngoại ngữ 2 thường là
tiếng Anh để học. Làm như vậy
mới có thể duy trì vốn tiếng Việt
của dân tộc, không để ngôn ngữ
của mình bị mai một.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)