Người theo dõi
3 thg 5, 2011
yêu cầu của Hardvard
chuẩn của Harvard
Vòng xoáy
Tự quy định số lượng , chất lượng , tự mở trường đào tạo , tự đánh giá , tự sử dụng ; sau một thời gian dài xã hội không thể chấp nhận được cái chất lượng của nó . Chỉ có giới chính trị và những nhà điều hành xã hội của xã hội , là không có khả năng thi thố , vì nằm trong vùng đặc biệt nhạy cảm , nên chỉ mới nghi là có yếu tố chính trị , điều hành (rất nhiều lần nhầm lẫn) là đã ra tay triệt hạ rồi .
Tất cả các giới khác xã hội đã tự tạo được cho mình , đang tích cực phục vụ lại xã hội . Chỉ có điều do tham vọng quá lớn , nắm và sử dụng toàn bộ nguồn lực của xã hội vào việc làm méo mó , biến dạng các giới quan trọng của xã hội , và họ tự tạo cho mình những con người của 8 tầng lớp này càng ngày càng teo về mọi mặt , vì nó không tuân theo các quy luật cần đủ và phải có của một chu trình tạo giống . Các quái thai này cộng với thế lực và quyền sử dụng các nguồn lực đất nước để tiếp tục làm méo mó trở lại các giới mà xã hội đã vất vả vượt rào mới có được .
Cái vòng quay bất tận này như một siêu bão đi đến đâu nó tàn phá đến đó , càng đi sức tàn phá của nó càng mạnh thêm . Xã hội còn sức chịu đựng sự tàn phá này được bao lâu nữa đang là một dấu hỏi .
vn.360plus.yahoo.com/gicungthich2000 - gần với sử thi
Núi rừng xanh hương thơm ngát thắm tươi màu hoa
Suối ngàn reo muôn chim hót líu lo hòa ca
Lửa rừng thiêng trong đêm thâu sáng múa vui cùng ta
Bốn ngàn năm thong dong trên núi sống yêu đời an hòa
Đừng hòng ai ngang nhiên xâm lấn xóm với thôn
Cùng Mẹ Âu bao năm em giữ nước với nguồn
Em là tiên em bay lên núi với Tiên
Má hồng xinh đôi môi thắm nhưng tiên chẳng có hiền
Người đụng tiên nên tiên em quyết chẳng để yên
Cùng chị em lên non em giữ nước với nguồn
Con bọ hung con bọ xít phá xóm làng ta
Lũ sài lang tham vọng lớn chiếm núi rừng ta Lửa hồng xưa nay le lói xót xa lòng ta
Nếu lặng câm em im tiếng sẽ không còn mái nhà
Từ Lào Cai bay qua Yên
Bái giữ núi non
Ruộng nhà Dao hay hoa văn Thái mãi mãi còn
Em là tiên em bay lên núi với Tiên
Dẫu đẹp xinh tuy duyên dáng nhưng tiên chẳng có hiền
Từ ngàn xưa Văn Lang em có tiếng nói riêng
Trời định phân giang san hai cõi rất rõ ràng
Núi rừng ơi, núi rừng ơi, núi rừng ơi
Núi rừng ơi, núi rừng ơi, núi rừng ơi
Núi rừng ơi, núi rừng ơi, núi rừng ơi
Vn.360plus.yahoo.com/gicungthich2000 - 7 truyện ngắn
khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất
ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để
tay lên ngực trái, dỗ dành "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở ây mà!" Vậy là
nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: "Mẹ có
đi đâu! Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó
dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.
2. Vòng cẩm thạch Cha
kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà
đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ
chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường… Đến khi tay mẹ đen
sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một
chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười: "Mẹ già
rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui." Chị em không ai bảo
ai, nước mắt rưng rưng. Hình minh họa
3. Quà sinh nhật Trong năm đứa
con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần
tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng
nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: "Má
ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm
vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm
má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho
tiêu chị mang đến…
4. Con Nuôi Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về
một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia
đình. Một học sinh ạch. Tay mẹ trắng nõn nà
đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm cách từ
chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường… Đến khi tay mẹ đen
sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một
chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười:
5. Khóc Vừa sinh
ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề
khóc thêm lần nào nữa. Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được
mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà
đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ. Hôm nay
40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc,
anh nói: "Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh."
6. Xa xứ Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. Thư đầu viết: "Ở
đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…" Cuối năm viết:
"Mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…" Mùa
đông sau viết: "Em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa
phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên
phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt
không…"
7. Cua rang muối Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng
giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ
gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con
hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua
biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: "Cua rang muối
thật đó mẹ." Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con
hỏi, mẹ cười móm mém: "Còn răng đâu mà ăn?!"
2 thg 5, 2011
Vn.360plus.yahoo.com/nguyenhai_140680 .... cứ thích đi
Đêm nay em ngủ cho ngon
Thơ ru gối mộng nét son mi ngài
Ngủ đi em! Hỡi mắt nai
Đèn khuya heo hắt then cài lên môi
Em nằm với mộng xa xôi
Anh ru em ngủ trên đồi tương tư
Em ơi! Nhân thế thực hư
Chiều tàn ai nói tạ từ trong đêm
Hôn em, hôn khẽ môi mềm
Ngủ say, say giấc êm đềm em nghe!
Ngủ ngon giấc ngủ trưa hè
Anh thay xác áo... con ve hoàn hồn
Ngủ trên sóng vỗ bãi cồn
Trăng thanh, gió mát bồn chồn thịt da
Ngủ đi, trong nét kiêu sa
Sương đêm rũ đọng giọt ngà mi duyên
Ngủ trong tóc rối, môi điên
Để anh một Gã... si miền nhớ nhung
Anh đem tinh tú làm mùng
Lời ru vạn dặm gửi cùng yêu thương
Ngủ say trong mộng bình thường
À ơi! Em hỡi một phường đắm say
Ngủ đi khóe mắt chớ cay
Anh về tay nắm bàn tay đợi chờ
Ngủ đi chớm nụ hoa mơ
Hoa kia sẽ nở.... bên bờ ...si mê ./.
Nguyễn Hải
Thơ
Hoang mang hốt hoảng nếu lỡ lọt đây
Bơ vơ lạc lõng nơi miền hư vô
Lạ đời hay sợ lại thích chuyện ma
Trời đất diệu kỳ un đẩy vần thơ
Làm lên những điệu đi vào cõi linh