Người theo dõi

2 thg 5, 2011

Vn.360plus.yahoo.com/nguyenhai_140680 Tiền Giang quê em

Tiền Giang Quê Em!
Mời anh ghé lại chốn quê em Sông Hậu thanh bình cõi dịu êm
Tiếng gọi Tiền Giang miền đất hứa
Âm vang một thuở đã xanh mềm.
Bóng ai còn khuất sau hàng dừa
Trông dáng em nghiêng đón gió đưa
Tay vịn cầu tre anh khẽ bước Tìm vào bến mộng ngắm say sưa
Nhè nhẹ xuôi dòng cùng chuyến đò
Mà nghe trai gái ngân câu hò
"Mời anh ghé đến vùng sông nước
Em hát dân ca đất Mỹ Tho" Gò Công nét đẹp chốn thôn quê Đồng lúa Cò bay chưa kịp về Tay áo Bà Ba vành nón lá
Em che vạt nắng bước qua đê.
Dừng chân Chợ Gạo ngắm mây hồng
Nàng đã thẹn thùng, anh thấy không?
E thẹn chàng trai nơi phố thị! Mắt nhìn len lén người bên sông.
Đò chiều đã phủ dáng hoàng hôn
Màu tím lung linh chạm cõi hồn
Trời tiễn tà dương trên mặt nước
Lục Bình trôi nổi lạc vào thôn. Anh về có nhớ đất Tiền Giang?
Con nước chiều buông đổ bóng nàng,
Có nhớ câu hò trên bến vắng? Quê nghèo, một kẻ ngỡ thiên đàng! ./.

Nguyễn Hải

my.opera.com/phivu56 - gửi người bao nỗi nhớ

Gởi người bao nỗi nhớ

Phi Vũ

Chiều nghe bản vọng cổ

Lòng lại nhớ thương quê

Nhớ tràn thêm nỗi nhớ

Bao xúc động khôn nguôi

Từng góc phố thân thương

Từng hàng cây phượng vĩ

Từng ghế đá bờ sông

Bao đêm dài sánh bước

Nỗi nhớ dâng tràn ngập

Môi mặn nước mắt rơi

Ôi Đà Nẵng quê ta

Gởi người bao nỗi nhớ...


Phi Vũ 05/01/11

vn.360plus.yahoo.com/hoanghontim9 - ông xã

MỘT THỜI

Một thời ngang dọc đó đây

Một thời xuôi ngược chân mây cuối trời

Một thời vùng vẫy biển khơi

Một thời chìm nghỉm ở nơi ao tù

Một thời võ luyện văn tu

Một thời bệ rạc ruồi bu quanh mình

Một thời cũng gọi thông minh

Một thời gỗ mục đóng đinh ko vào

Một thời mơ ước đỉnh
cao

Một thời trượt dốc ngã nhào xuống chân

Một thời ruột thịt quây
quần

Một thời bạn vắng bè gần xung quanh ......!

Tím đã về rồi ...!

vn.360plus.yahoo.com/hoanghontim9 - chuyện xưa

CHUYỆN XƯA Đăng ngày: 12:25 02-05-2011 Thư mục: Tổng hợp Tôi gặp hắn tại 1 đám cưới con của anh bạn học cùng lớp ..... Hôm ấy vì có việc nên tôi đến muộn , gia chủ ghép tôi vào 1 bàn đang thiếu người . Sau khi chào hỏi mọi người chúng tôi nâng cốc chúc mừng cho gia chủ đã tống khứ được 1 quả bom nổ chậm ra khỏi bàn cấm địa ................. Đang ăn tôi bỗng thấy sao cứ có ánh mắt nhìn mình ....tôi nhìn hắn ...lạ hoắc ....tôi ko quen hắn ....lạ thật .... có phải hắn cùng cơ quan ở nhà máy thủy tinh ? ko phải ... hay ở công ty giầy CẨM BÌNH ? cũng ko phải ...tôi ko sao nhớ nổi nữa ...hay hắn cũng đi xuất khẩu lao động ở bên Đức với tôi .....cũng ko phải....lạ thật ....vậy hắn ở đâu ra nhỉ ?.........Hắn nhìn tôi cười và nói :Chào em , khỏe ko em ?.... .......Tôi vẫn chưa nhận ra hắn .....Hắn bảo : ko nhận ra anh à ? ..tôi nhìn hắn thật lâu ..... trông hắn ko phải người công chức nhà nước bởi người công chức bao h họ cũng ăn mặc chỉn chu , đầu tóc gọn gàng , còn hắn với cái đầu cắt húi cua , vẻ mặt thì câng câng , cái áo thì rộng thùng rộng thình với cái quần bò khá nhiều túi ......trên cổ hắn thì ngự 1 cái dây chuyền vàng tây to tướng như cái dây xích mèo ấy , trông hắn có vẻ bụi bặm .....phong trần.....nhìn hắn tôi lại liên tưởng đến 1 tên nghịch tử nào đấy trong những bộ phim có những pha cướp giật , đâm chém ......... Hắn nói hắn đang là trưởng phòng kinh doanh của công ty cấp nước ..... Thế là mọi nhận xét ban đầu của tôi sai tuốt tuồn tuột....., ừ thì đã bảo đừng bao h đánh giá 1 con người qua vẻ bề ngoài mà .........mình thật tệ khi đã nghĩ sai về hắn ! Hắn bảo tôi : có nhớ thằng ĐOÀN ko ? , tôi hỏi : ĐOÀN nào , hắn nói : em vô tâm thật đấy , ko nhớ thằng Đoàn thì anh chịu rồi , còn nhớ cái Phượng ko ? ....Rồi hắn kể 1 lô 1 lốc những đứa hoc cùng lớp.....chúng nó bây h làm gì , ở đâu .......hắn đọc vanh vách như thể hắn làm ở bộ phận quản lý nhân sự vậy ........Bây h thì tôi đã nhận ra hắn .......hắn chính là cái tên tướng cướp nghich nhất lớp tôi hồi đấy ...........ừ , mà cũng mấy chục năm rồi còn gì , làm sao mà tôi nhớ nổi chứ .....Tôi hỏi hắn là sao biệt tăm biệt tích đến tận bây h , hắn cười và kể cho tôi nghe : sau khi làm xong nghĩa vụ quân sự , hắn ở lại nơi hắn đóng quân và cưới 1 cô vợ , hắn nói vợ hắn trông rất xinh , nhỏ người và ưa nhìn .....hắn được như ngày hôm nay là nhờ ông bố vợ có chức có quyền xin cho hắn .....nhưng sau 1 lần vượt cạn vợ hắn đã bỏ hắn ra đi mãi mãi ....và để lại cho hắn 1 cô công chúa xinh đẹp ......hắn kể khổ kể sở khi mất vợ hắn phát điên lên như thế nào ........ sau từng ấy năm nuôi con 1 mình hắn quyết định lấy vợ , cô vợ thứ 2 này theo hắn kể lại là như gà tồ , chẳng biết gì về chăm sóc con cái , cũng như thu vén trong gia đình .......và hắn kêu ......chán.... .Bây h tôi mới để ý đến đôi mắt của hắn , hắn có đôi mắt thật buồn ......hắn kể chuyện cho tôi nghe mà hắn chẳng thèm nhìn tôi , đôi mắt ấy rất lạnh nhưng lại có hồn . hắn ko nhìn ai nhưng lại muốn người khác phải nhìn mình , phải chú ý đến mình ..............hắn nói chuyện mà ko 1 chút khoe mẽ , ko 1 chút tô vẽ cho bản thân ............chuyện con cà con kê mãi rồi bất chợt hắn nhìn thẳng vào tôi rồi hỏi :em còn nhớ chuyện cái đống rơm ko ? tôi nhìn cái mặt rất chi là hình sự của hắn và hỏi lại :đống rơm nào ? hắn bảo : vậy là em ko nhớ rồi ! Cái đống rơm mà 4 đứa mình trốn học xong ra đống rơm ngồi ăn sấu ấy .........còn nhớ ko ? tôi nhìn hắn cười .........thực ra tôi chịu chẳng hiểu chuyện cái đống rơm của hắn là như thế nào ...... Mọi người ăn xong lục tục kéo nhau ra về .......tôi chia tay hắn ........hắn bảo : cho anh xin số di động của em nhé .Tôi cười bảo hắn : này , lên chức anh từ bao h thế , hắn cười bảo tôi : ko lên chức thì đàn bà hơn dăm ba tuổi vẫn là đàn em mà , ko thế sao......tôi nín lặng chẳng biết nên đồng tình hay là phản đối nữa....tôi quảy quả quay gót rồi buông 1 câu hững hờ : ko dùng di động ......và để lại đằng sau tôi câu nói xa vời của hắn : đúng là người âm lich ....thời nào rồi mà lại ko dùng di động .......... .....và đến bây giờ tôi vẫn ko hiểu chuyện cái đống rơm của hắn là gì và đằng sau câu chuyện ấy có ý nghĩa gì với hắn ..........!

vn.360plus.yahoo.com/hoanghontim9 - tôi và hắn

TÔI VÀ HẮN Đăng ngày: 08:36 25-04-2011 Thư mục: Tổng hợp Ngày ..tháng ...năm Hắn để lại cho tôi vẻn vẹn có mấy chữ : Anh đi Pháp ! Tưởng hắn nói đùa , ai dè hắn đi thật . Mấy ngày sau đó tôi ko nhận được 1 dòng nào hắn gửi nữa !Mới mấy hôm trước hắn nói với tôi hắn vừa ký được 1 hợp đồng rất quan trọng là mua phôi thép cho nhà máy .....Tôi ít khi để tâm đến việc hắn làm nên ko quan tâm tới lời hắn nói...Bây h tôi mới thấy ân hận cho sự vô tâm của mình . Giờ đây mỗi lần mở nick chát tôi lại ko thấy dòng chữ quen thuộc hắn gửi : MỘT NGÀY TỐT LÀNH NHÉ EM ! Ở bên đấy thời tiết đang rất lạnh... có những nơi tuyết rơi dày đặc tới 20 cm , liệu hắn có biết đường mà đi giầy lông vào ko nhỉ? ra đường mà ko có gang tay chắc là phát cước tay lên mất thôi .... Ngày ... tháng ...năm Trước kia mỗi lần nhắn tin cho tôi bao h hắn cũng gửi kèm theo vài câu thơ , ko biết thơ hắn tự làm hay thơ của người khác nhưng tôi phải công nhận hắn thuộc rất nhiều bài thơ tình ....và bài nào cũng đều hay cả ....tôi ngất ngây trong những bài thơ tình của hắn !...Đã có lần tôi ước giá mà mình biết làm thơ nhỉ ? biết làm thơ để còn đấu khẩu với hắn , biết làm thơ để tặng hắn 1 bài với tất cả tấm lòng thành của mình ....Nhưng thật tiếc tôi lại ko biết làm thơ ...À.. mà ko , đã có lần tôi vào trang HỌC CÁCH LÀM THƠ để học nhưng đầu tôi học ko vào , cái gì mà BẰNG BẰNG TRẮC TRẮC BẰNG BẰNG tôi chẳng hiểu gì cả và tôi bỏ học luôn ko học nữa ... Ko biết giờ này hắn đang làm gì.... ? Đã ăn sáng chưa ....? Ở bên ấy sáng sớm dậy chỉ cần 1 tách cafe và 1 miếng bánh ngọt là có thể ra đường được rồi ! Ra đường bên ấy ở các bến tàu điện bao h cũng có quán ăn nhanh nên ko phải lo lắng nhiều làm gì , khi đi nhớ quấn cái khăn len vào cổ đấy nhé đồ ngốc ạ Ngày ...tháng ...năm Có lần tôi về quê 2 ngày ko báo trước , khi trở về nhà thấy mấy dòng hắn gửi ..đại loại hắn rất mong sự hiện diện của tôi dù chỉ là ở trên mạng và hắn chép nguyên 1 phần bài hát : Sao em nỡ vội quên ....cho tôi nghe . tôi buồn cười vì hắn có tài biến hóa trong cách nói chuyện ...lúc thì hắn nói chuyện bằng thơ , lúc hắn lại nói chuyện bằng những câu hát.... như câu người ơi người ở đừng về ...sao em nỡ vội lấy chồng , lúc thì hắn nói chuyện bằng ca dao ... Ko biết sang bên ấy hắn ăn uống thế nào ? Đồ ăn ở bên ấy liệu có hợp khẩu vị với hắn ko ? Ngày ...tháng ...năm Một lần hắn nói với tôi : ANH THÍCH EM ! ....Trời ạ , tôi bảo hắn : em ko biết là chị đang sở hữu một chồng 2 con à ?có tem bảo hành đàng hoàng đấy , hắn bảo hắn ko cần biết ! thế mới tức chứ .....đúng là đồ ngốc .........mà lạ thật ...rõ ràng hắn kém tôi tới 7 tuổi , hắn biết chính xác là như thế mà hắn cứ xưng anh với tôi , nói mãi mà hắn vẫn ko thèm chuyển .... Bây h hắn đang ở bên ấy ...bên ấy hôm nào tuyết rơi thì còn ấm chứ tuyết mà tan thì lạnh thấu xương luôn ...rồi những hôm tuyết đóng băng thì đường trơn như đổ mỡ ......Ko biết hắn có biết đường mua đôi giầy đế kếp mà đi ko.... ? Đi đôi giầy ấy mới ko lo bị ngã . Ngày trước do chạy tàu tôi đã bị ngã mấy lần sưng hết cả đầu gối lên rồi .....mà tàu ở bên ấy chạy đúng h lắm đấy , đừng có mà ra trễ đấy biết chưa ? Vì nó chẳng biết đợi ai bao h ...........! ngày ..tháng...năm ngày ...tháng ...năm

Não to sẽ có chim thành phố

Vì sao chim thành phố có não to hơn? 02/05/2011 8:33 (TNO) Nghiên cứu mới ở châu Âu cho thấy, chim sống ở thành phố có não to hơn do chúng phải xoay xở nhiều hơn trong việc tìm kiếm thức ăn, theo trang tin Top News. Chim thành phố phải thích nghi với một môi trường không phải là nơi sinh sống tự nhiên của chúng và phải tìm ra những cách mới để nuôi sống mình. Điều này có nghĩa là qua nhiều thế hệ, não của chúng đã trở nên to hơn do chúng phải "suy nghĩ" những cách thức mới để tồn tại. Quạ là một trong những loài chim thích nghi tốt với cuộc sống đô thị - Ảnh: Marciabonta Đây là lần đầu tiên các nhà nghiên cứu chứng minh được kích thước của não là một phần quan trọng trong cuộc sống đô thị đối với loài chim. Các nhà khoa học xác định “những loài thích nghi với đô thị” như quạ, hồng tước và sẻ ngô, tất cả đều cùng một họ và đều có não to hơn so với cơ thể của chúng. Ông Alexei Maklakov, chuyên gia về sinh học tiến hóa và là trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết những loài chim có não nhỏ hơn như én cũng sống ở thành phố nhưng không phải là những “loài thích nghi” thật sự. “Trung tâm của một thành phố hiện đại là một môi trường mới lạ và khắc nghiệt đối với đa số loài chim. Vì vậy khả năng duy trì một chế độ ăn đa dạng hoặc phát triển các kỹ năng tìm thức ăn mới, cũng như sử dụng những nơi làm tổ “phi truyền thống” có thể rất hữu ích cho chúng”, ông giải thích. Nhóm nghiên cứu của ông Maklakov làm việc tại Trung tâm Sinh học Tiến hóa ở Uppsala (Thụy Điển) và Trạm Sinh học Donana tại Seville (Tây Ban Nha). Tổng cộng họ đã nghiên cứu 82 loài chim thuộc 22 họ. Nơi các chuyên gia tập trung nghiên cứu là 12 thành phố của Thụy Sĩ và Pháp. Nghiên cứu của họ đã được đăng trên chuyên san Biology Letters số mới nhất. Quyên Quân

Ảo tưởng 2020

2020 mọi người công nhận thế giới chỉ có 4 phần , phần thật , phần ảo , phần thiên nhiên và phần linh . Người chính là điểm nối các phần này với nhau . Những phá hoại của con người với phần thật được mạng ảo hỗ trợ một cách tối đa . Chuẩn đánh giá một người , một quốc gia theo cách : tiềm năng trời cho đã được dụng như thế nào . Chỉ lo không có võ , không lo không đất dụng - không xét võ to võ nhỏ , chỉ xét có toát hết cái võ trời cho không .


Lúc đó không cần ai viết truyện cười , ai muốn vui thì đọc những diễn biến của 2015 , 2014 , 13, 12 , 11 để cười cho vui . Mọi người nhìn nhau , thấy người khác làm tốt hơn mình thì rút lui ngay , chuyển sang việc khác cho lợi , đỡ lãng phí lao động . Bây giờ nghĩ lại chuyện những năm 80 90 đã thấy rất vui , có quan chức có tài làm thơ , thơ không lo làm lo đi kiếm cái ghế quan ngồi , thơ bỏ đường thơ , quan bỏ đường quan . Bây giờ muốn vui xem lại chuyện cũ cũng cười tối ngày .


Người ta dùng đủ cái cần dùng , không như giờ uống một chai bia đã tức bụng , vậy mà chơi cả chục chai để mà đái liên tục , nước chảy đá cũng phải mòn ngữ là cái ấy không bị mòn sao . Những chuyện không không , ngồi tại chỗ là đủ để trao đổi xong việc , cũng xách xe chạy đi , hao xăng , xả khói , xác suất chết trên đường tăng lên . Chuyện cười vui nhất lúc đó là cố sống cố chết để được đi xe có hú còi inh ỏi láo loạn .


Chuyện vui nữa là người giả dạng rô bốt phát âm lại suy nghĩ và chữ nghĩa của người khác trên diễn dàn ; và người nghe cũng thành rô bốt há mồm ngủ luôn .

Vui quá cũng không tốt , mọi người lại tập trung vào chuyên môn của mình , lúc đó mới thấy tiên tri : làm theo khả năng mà cũng hưởng theo khả năng , không cần phải dùng thuốc một mình (có tác dụng phụ) để nhiều người vui .