Người theo dõi

2 thg 3, 2011

Đơn vị chiến đấu


Mỗi doanh nghiệp là một đơn vị chiến đấu, giặc là khách hàng (không phải là đối thủ cạnh tranh, đối thủ cạnh tranh chính là đơn vị cùng đánh một loại giặc như nhau ), vũ khí là hàng hóa dịch vụ, điểm ngắm chính là trái tim khách hàng, kết quả trận đánh là tiền thu được.

Nay người ta phân tích khách hàng đã vô cùng kỹ, khách hàng nhiều tiền, ít tiền, khách hàng sẽ có tiền trong tương lai, khách hàng trong nước, ngoài nước, khách hàng xa, khách hàng gần, khách hàng trực tiếp, gián tiếp. Bây giờ người ta đánh vào khách hàng gián tiếp cũng nhiều, người ta cung cấp đủ loại dịch vụ hấp dẫn người dùng nhưng không thu tiền của người dùng mà lại thu tiền của người cần quảng cáo hoặc của người đòi hỏi dịch vụ theo yêu cầu.

Có một số loại vũ khí mới mà ta tiếp cận rất nhanh là chế tạo rô bốt, dịch vụ mạng. Đơn vị điển hình đánh chiếm được ra nước ngoài đi đầu vẫn là viettel, bây giờ mới nổi có tosy. Ta vẫn đang còn phải dùng vũ khí thô sơ là gạo, cà phê, cao su, thủy sản ; có khi còn dùng cả di sản (hữu hình, vô hình ) của ông bà tổ tiên làm vũ khí (thật buồn ) như dùng tài nguyên khoáng sản làm vũ khí, hy sinh tập tục tốt của ta làm vũ khí (mở sòng bạc ).

Vì tiền người ta bất chấp các loại vũ khí để sử dụng, người ta không nghĩ đến con người cũng là một loại vũ khí đặc biệt, khi được đào tạo đúng cách, con người sẽ thành một sức mạnh vô địch. Biết bao nhiêu cô gái cảm tử, lấy thân mình làm vũ khí để kiếm tiền nuôi gia đình, những con người này được quan tâm đào tạo sẽ thành một sức mạnh lớn cho đất nước. Những chàng trai không được huấn luyện bao nhiêu phải lấy thân mình làm vũ khí đi đến những vùng đất xa sôi để kiếm ít tiền cho gia đình và đem về ngoại tệ cho ai đó môi giới và thu thuế.

Cả thế giới đã thực sự là một chiến trường, chiến trường kinh tế xen lẫn với chiến trường chiến tranh, chúng sẽ tiêu diệt tất cả những dân tộc không có đủ sức mạnh.

Mở đường Trường Sơn

Cụ lại mở đường Trường Sơn
Xưa đánh Mỹ cần người cần của
Cụ làm theo đảng cũng là lệnh dân
Con đường huyết mạnh đánh loài ngoại xâm
Bây giờ đến tuổi bình yên
Giặc đâu sao thấy nhao nhao khắp trời
Bình yên xếp đó lại vào trận thôi
Tây nguyên quan trọng đã có anh hào
Điện biên vào trận pháo ta ra vào
Miền Tây Nam bộ cũng cần có quân
Dù sao vẫn phải hậu cần
Là nơi đánh thắng từ ngoài vào trong
Trường Sơn nay vẫn Trường Sơn
Con đường huyết mạch vẫn là đất đai
Giặc kia rất biết sẽ phá cho tan tành
Xung phong ai sẽ đi đầu
Tư lệnh đã có vẫn cần nhiều tân binh
Không hy sinh chắc khó yên lành
Ngày thống nhất không xa nhưng còn rắc rối
Tiến về đồng bằng ta quét sạch giặc thù
Tiến về mọi miền ta giải phóng thành đô
Ở đâu xứ sở lạ kỳ
Làm ăn không được chỉ đánh hoài giặc thôi

Chờ chết

Có hai câu chuyện có thật, người cha chỉ sinh được một người con trai, đến lúc già yếu, người con tự biết thế nào rồi cha cũng qua đời, người con thấy trong làng có nhiều việc không vừa ý, nếu phiền dân làng lo tang cho cha mình, sau này các đám tang khác không chu tất được, dân làng sẽ phiền trách vì không tận tâm với việc làng. Nếu có đông anh em thì thay phiên nhau tham gia việc chung, không ảnh hưởng đến việc kiếm sống. Nghĩ vậy người con trong nhiều ngày tự đào một cái lỗ để chôn cha khi cha qua đời. Ngày đó cũng đến, người con thắp nhang, khấn vái cha và quấn cha vào cái chiếu rồi nhanh chóng vác đi chôn, kẻo dân làng thấy rồi sinh nhiều chuyện. Chuyện có thật nữa là có hai anh em nhà kia, người em không lấy được vợ phải ở với người anh, thật hẩm hiu đã vậy người em lại hay bệnh đau, đến khi liệt giường thì lại kéo dài. Người anh không biết nghĩ thế nào mà cũng đi đào một cái hố, chọn thời điểm thích hợp đem người em đi chôn. Người em nói với người anh, em chưa chết mà, người anh nói đằng nào mày chả chết, mày sống có làm lợi được gì đâu, nói rồi người anh lấp đất luôn. Thời nay bệnh ung thư có ở khắp nơi, bệnh si đa cũng khắp vùng, si đa hay gắn với nghiện ngập, biết là chết mà không bỏ được, vì vậy mà không ít người phải chứng kiến cái giai đoạn cuối của người chết. Cái giai đoạn chờ chết thật là đau khổ, nó hao tổn, nó buồn chán, nó ảnh hưởng tiêu cực lên không biết bao nhiêu người. Xử lý với cái chết không thể áp dụng như hai câu chuyện ở trên, hơn nữa ở ta chưa có việc xử lý chết theo nguyện vọng, chắc không có ai muốn chết, vì vậy mà có giai đoạn chờ chết.

Vô phương

Mọi người nêu ra đủ thứ hậu quả của con bệnh, lở loét lung tung, máu mủ khắp chỗ, hôi thối khắp gầm trời ; người khạc nhổ, người bịt mũi, người bỏ đi tránh con bệnh, người tìm cách chịu đựng chung sống với nó, người tìm cách kiếm chác trên con bệnh này. Nguyên nhân bệnh và cách chữa đã có nhiều bậc lương y cao tay chỉ ra phương dược, chỉ có điều con bệnh lạ đời này nó sẽ giết chết những ai chẩn đúng bệnh nó, nó sẽ giết chết những ai có ý đồ chữa trị. Bây giờ hết phương, người ta lại nghĩ ra cách phát tín hiệu bóng gió xem con bệnh có thuyên giảm được chút nào hay chút ấy. Ai cũng sợ nó, nó còn nguy hơn con bệnh si đa đang cầm kim tiêm sẵn sàng đâm vào người nào nó muốn. Biết bao nhiêu bậc ưu thời mẫn thế đang đau đầu với ca bệnh này. Có ai có phương dược gì hay không đây.

1 thg 3, 2011

Ăn cơm quốc gia

Trước đây trong vùng Mỹ Ngụy có câu "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản " để chỉ những người là ngụy quân ngụy quyền mà thực chất là người của cách mạng. Để phát hiện được ai thờ ma cộng sản không phải dễ vì vỏ bọc ngụy quân ngụy quyền được tạo dựng bài bản khó mà lộ được. Quy luật hình như được lặp lại, bây giờ người ta cũng ăn cơm quốc gia (nguồn lợi, nguồn lực quốc gia ) nhưng người ta "thờ" cái gì khó mà biết được. Nói chung chung thì được, chứ bắt tận tay day tận tóc là không dễ. Chính vì bộ máy ngụy quân ngụy quyền có nhiều người thờ ma cộng sản mà bộ máy này rệu rã dần dần và tiến tới tan rã hoàn toàn. Tại sao người ta ăn cơm quốc gia mà lại không thờ Tổ quốc, vì Tổ quốc đã bị gắn với ngoại bang (Mỹ ), nên cái quốc gia, cái tổ quốc nhà cầm quyền nêu ra là giả hiệu, do đó đã có rất nhiều người tự nguyện theo cách mạng và cũng là theo đại nghĩa. Khi nhà cầm quyền không thực sự toàn tâm toàn ý vì quốc gia vì dân tộc, chỉ lấy quốc gia dân tộc ra làm cái cớ, cái bình phong để mưu lợi riêng thì xã hội bị chia rẽ rất thuận lợi cho những người làm cách mạng. Những người ăn cơm quốc gia dù không mong muốn nhưng xã hội luôn soi xét, dòm ngó, mọi hành xử không có cách gì qua được mắt của xã hội. Nhà cầm quyền cũng thừa biết điều đó nhưng do quán tính, sự liều lĩnh, không đủ độ thanh sạch mà họ không bao giờ tỉnh ngộ được.

28 thg 2, 2011

Đảng cần hy sinh một lần nữa

Trước đây nơi chết chóc hy sinh tù đày là có đảng viên, đảng viên là một biểu tượng không ai có thể bác bỏ. Bây giờ đảng viên cũng cần phải hy sinh một lần nữa, đảng viên cần sống đạm bạc vì lương luôn ít hơn với đòi hỏi của nhu cầu thực tế. Việc dân việc nước vẫn luôn vô vàn khó khăn phải tận tâm tận lực mới xong được. Chi phí cho môi trường làm việc cần đơn giản để giảm chi phi, với tình hình tài chính hiện nay mọi đảng viên chỉ có thể được hưởng ở mức thường dân mới đủ chi phí. Tất cả các tổ chức đảng và đoàn thể nên chọn những đảng viên đã nghỉ hưu để làm vì trên thế giới ngân sách quốc gia chỉ chi trả cho bộ máy hành chính, tư pháp và lực lượng vũ trang thôi. Đây là một hy sinh lớn trong điều kiện của một xã hội tìm mọi cách để được hưởng thụ như ngày nay. Lý do sinh ra, lý do tồn tại của đảng là sự hy sinh, khi sự hy sinh mất đi thì cơ sở của sự hiện diện không còn nữa, nó chỉ lay lắt giả tạo mà thôi. Sự hy sinh này là tự nguyện, ai không chấp nhận sự hy sinh thì đừng tham gia vào tổ chức này. Nếu những kẻ cơ hội đã đoạt được tổ chức này, khống chế được tổ chức này thì thật là một tai họa không chỉ riêng cho đảng mà còn là cái họa cho cả dân tộc. Hy vọng lương tri trong mỗi đảng viên sẽ trỗi dậy để đảng tự làm một cuộc cách mạng bên trong nội bộ của mình để tránh một cuộc cách mạng nguy hiểm nơi ngoài xã hội như các nước mà hằng ngày các phương tiện truyền thông đưa tin. Sự chủ động hy sinh luôn mang lại kết quả tốt đẹp.

27 thg 2, 2011

Lo lắng

Tình hình thế giới và trong nước chắc chắn khiến những người cầm quyền lo lắng, bàn cách giải quyết và cũng chắc là không tìm được phương cách tối ưu nào. Đơn giản thôi, khi xưa cứ coi trồng lúa là một việc dân không thể tự làm tốt được, phải đưa dân vào hợp tác xã, có tổ chức chặt chẽ thì người cầm quyền mới yên tâm. Xưa kia việc giết thịt một con lợn là một việc nghiêm trọng, cái này phải có tổ chức mới làm tốt được, phải có cơ quan đứng ra lo việc này. Xưa kia việc bán một tô phở cũng phải có cơ quan đứng ra lo, ai có nghề phở phải vào cơ quan này làm việc mới được. Sau này mà nghĩ lại việc bây giờ thì cũng thế thôi, cứ cố coi những việc của xã hội thành việc nghiêm trọng, thử hỏi năm bảy năm trước có ai dám nghĩ là một cá nhân mà có cả một tờ báo của riêng mình, có cả một tờ văn nghệ của riêng mình, cứ nghiêm trọng nó lên, nó là việc bình thường thôi mà. Vài năm nữa lại coi cái chuyện tự ra ứng cử làm đại biểu quốc hội cũng là chuyện chả có gì quan trọng, một ông tự ra ứng cử, dư luận nhao nhao lên khen chê và rồi sẽ có một kết luận về ông ta xem có xứng không, trong quá trình ông ta làm đại biểu dư luận lại soi tiếp, người này như là cái nghiệp báo phải làm đại biểu, chứ nhiều người cũng chả thèm, rảnh rang họ đi du ngoạn có phải sướng hơn không. Như vậy ta cứ thuận theo quy luật đi, cần gì phải bao nhiêu phần trăm trong hay ngoài đảng, cứ để cho dư luận đưa ra ứng cử viên, dư luận lại soi xét, xã hội người ta có cái quyền xây dựng chính quyền ắt người ta sẽ tôn trọng cái chính quyền mà mình cũng có góp tí công sức vào đấy. Xã hội phải cách mạng là do chính quyền không phải của xã hội mà là của ai đó, nên đến lúc người ta không chịu được nữa thì người ta phá đi. Tại sao lại cứ phải căng ra vì những chuyện không đáng căng nhỉ, lại cứ phải chờ đến lúc không thể không làm khác được rồi mới tuyên bố rằng đổi mới, sáng tạo. Cứ làm trái quy luật thì phải lo lắng thôi.