Người theo dõi

25 thg 2, 2011

Cái mồm

Cái mồm có một số chức năng và đáng chú ý nhất là chức năng nói của nó. Có mồm thì phải nói thôi, nói những gì nó nghĩ, nghĩ những gì nó thấy. Bây giờ lại có vô vàn cách để thấy, nên cái để suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ thì phải nói ra. Vậy mà lại có chuyện nói cái mình không nghĩ, không tin, nói cái mình không thấy, đáng nói mà không nói, phải nói mà không nói. Thế giới mà câm hết thì ta làm sao mà thắng được trong hai cuộc kháng chiến, câm hết thì cái băng xã hội đen ở Sài Gòn nó đã hoàn thành đại hội giang hồ toàn quốc, có khi nó còn đại hội giang hồ thế giới ấy chứ vì nó cũng đã giao du với giang hồ thế giới. Người cầm quyền yêu cầu xã hội nói theo ý họ đây là bước đầu tiên để xã hội ngày càng tệ hại có vẻ vô phương cứu chữa. Người cầm quyền cũng tổ chức ra bộ phận chuyên nói theo ý mình, họ tạo ra đủ lý do để phải nói theo một hướng, sai làm lắm. Nghĩ là nghĩ những cái gì đã thấy, nói là nói những cái gì đã nghĩ, chứ không thể tôi thấy, tôi nghĩ, tôi nói, mọi người phải nói như tôi, phải nghe tôi nói. Trong chiến tranh có thể chỉ có một tiếng nói duy nhất là lên án tội ác của giặc, cổ vũ toàn dân đánh giặc, bây giờ trở lại cuộc sống bình thường, những tiếng nói tự nhiên tự nhiên cất lên, nếu ngăn cản hay ngăn cấm nó vẫn tìm cách cất lên. Cái mồm nó ở ngay vị trí trang trọng, vậy mà nó chưa bao giờ được coi trọng.

24 thg 2, 2011

Phân thân

Khi khó khăn người ta có rất nhiều sáng tạo, hồi thiếu gạo người ta nghĩ ra cách nấu cơm kiểu mới, cơm độn khoai, cơm độn mì, cơm độn ngô. . . mục đính là tồn tại được. Nay tồn tại được lại có kiểu phân thân, ở nơi cấp lương thì chỉ nói việc này thôi, không được bàn việc khác, ở nơi khác lại không muốn nói chuyện ở nơi cấp lương. Tại sao lại cứ vu vơ như vậy nhỉ. Chắc do người ta nhớ câu vua cũng thua thằng liều, tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nếu cứ thua, cứ tránh để nó muốn làm gì thì làm à, nó phá phách giẫm đạp cũng mặc kệ nó à. Thực ra thì người biết thua, biết tránh đấy mới là người minh triết. Thằng liều thì hành động của nó sẽ làm nó tự diệt vong thôi, còn voi giẫm đạp có suy nghĩ gì đâu, làm cái hố sâu cho voi xuống hố thì ta muốn làm gì thì làm. Phân thân chỉ là tạm thời, giống như hồi kháng chiến ta ở chiến khu đánh giặc từng bước và tiến tới thắng lợi hoàn toàn.

23 thg 2, 2011

Ngoáy tai

Bên Mỹ dứt khoát không cho cắt tóc kèm ngoáy tai vì bảo vệ khách hàng, sợ ngoáy tai có thể làm tổn thương màng nhĩ. Cảm giác ngoáy tai thật hấp dẫn, vừa sướng vừa sợ, có khi rất đau. Người thợ ngoáy tai hấp dẫn nhất là người làm rất nhiều động tác phụ rồi mới cho que bông vào tai. Họ cạo cạo ngoài tai, phảy phảy ngoài tai, làm như không quan tâm gì đến cái lỗ tai rồi mới chọc cây ngoáy vào. Chọc vào lại rút ra, chưa vội vàng. Từ từ đưa que vào ngoáy, que đưa vào sâu dần, vẫn xoay liên tục đến một điểm gần vào sâu nhất thì dừng lại, điểm này có thể gây cho đối tượng có cảm giác hơi đau, thợ giỏi là người biết dừng đúng điểm này mà xoay liên tục và dứt khoát không tiến sâu thêm. Đến độ tai thấy có vẻ ngứa ngáy thế là chớp thời cơ que chọc vào hết điểm cần chọc, thợ ngoáy không kém gì người nghệ sĩ vì sâu thêm chút nữa là có thể thủng màng nhĩ. Cái que tha hồ xoay xoay trong tai làm người được ngoáy sướng rân người, sướng bao nhiêu, sau đó thấy rát bấy nhiêu. Cái tai được ngoáy càng có tuổi càng cứng, càng dễ bị đau, nhiều khi không muốn được ngoáy nữa, đây là nghề của người cắt tóc, họ mà chỉ cắt, cạo mà không ngoáy tai đối tượng họ cũng rất khó chịu. Nghề cắt tóc là nghề được du nhập vào ta, còn cái cách ngoáy tai chắc do ta sáng tạo ra.

22 thg 2, 2011

Cây gậy

Cây gậy không thể đập toàn bộ xã hội, xã hội là rời rạc không có động lực gì để tạo thành sức mạnh như cây gậy. Cây gậy đập xuống làm một người đau, nhiều người khiếp sợ. Có những nhát đập là cả một đoàn xe bọc thép nghiền nát xã hội. Có những cái gậy nhứ nhứ liên tục làm người ta khiếp sợ, là ngón đòn đánh vào sức chịu đựng của tinh thần. Còn cây gậy thật trong phim lịch sử trên truyền hình thì đúng là cây gậy, mỗi nhát đập là một đòn chí tử, tần xuất nhìn thấy cây gậy thật này tương đối lớn. Nó cho người ta sự so sánh liên tưởng, bây giờ văn minh hơn nhiều, chưa hẳn, văn minh thì có cây gậy văn minh, nó đã đập, đang đập và sẽ đập. Sức hấp dẫn của cây gậy là không thể phủ nhận, liệu có ai đó đam mê cầm gậy mà có những hành động kỳ quặc. Dù có quyền tuyệt đối, cây gậy vẫn phải hành xử theo quy luật chung nhất, theo những gì hợp lẽ, để cây gậy vẫn là cây gậy, kẻo khi người ta không còn biết sợ cây gậy nữa đó là lúc cây gậy sẽ được trao sang tay khác hoặc tay khác cướp đi. Người cầm gậy mới có hay hơn không không ai dám chắc. Xã hội có trước, cây gậy có sau, nhưng sức mạnh của cây gậy là luôn luôn trực sẵn.

21 thg 2, 2011

Cây gậy và cái mồm

Những nhà cầm quyền rêu rao sự tốt đẹp của mình, nếu không có vụ wikileaks thì mọi người vẫn nghĩ là nước dân chủ vô cùng. Cầm quyền gắn với cây gậy, các loại học thuyết cầm quyền chỉ là công cụ làm phân tán sự chú ý không dồn tập trung vào cây gậy. Cây gậy không phải là cái mồm, mọi phát ngôn của cây gậy là việc của cây gậy chứ không phải là cuộc sống. Tất nhiên Mỹ biết nghe cuộc sống qua cái mồm để dùng cái gậy cho phù hợp, Mỹ cố giấu cái gậy của mình đi nhưng làm sao giấu được. Khôn khéo như Mỹ mà vẫn để lòi cái đuôi ra thì thử hỏi ai mà giấu được. Cuộc sống có cái mồm, cái mồm không được hoạt động tự nhiên, đến ngày nó nhất hô bá ứng chưa hẳn nó vì cái mồm của nó mà là vì cái gậy thì thật nguy hiểm. Nhiều khi lẫn lộn, tại sao nghe cái gậy nói thấy chán, chỉ khi không là cái gậy tự dưng thấy nói hay. Cái gậy không phải là cuộc sống, lời nói của cuộc sống mới đáng nghe, lời của cây gậy là lời người ta phải canh chừng thì làm sao mà hay được. Sắp tới người ta lại tiếp tục lẫn lộn cuộc tuyển chọn cái mồm thành cuộc tuyển chọn cây gậy, cuộc sống không thể thiếu cây gậy, nhưng cây gậy không phải là cuộc sống. Cuộc sống chỉ còn cây gậy, người ta không thể biết là có cuộc sống, người ta chỉ nghĩ là cuộc sống là cây gậy, đến lúc người ta sẽ tìm cách đoạt lấy cây gậy. Một chu trình mới lại hình thành mà chẳng có gì mới. Chỉ khi cây gậy hành xử khi đã nghe cuộc sống, cây gậy bất chấp cuộc sống, cuộc sống đến lúc cũng bất chấp cây gậy. Nay là lúc nhiều phương tiện hỗ trợ để cái mồm hoạt động rộng rãi, nó có cách làm cho người ta nghe một cách thuận lợi, kể cả không muốn nghe cũng dễ dàng, để cho người nghe lựa chọn cách nghe. Bây giờ người ta hay được nghe những cây gậy nói, đúng là sự tra tấn kinh khủng, cây gậy là cây gậy, hãy trả lại chức năng nói cho cuộc sống. Cái mồm không thể mạnh hơn cây gậy, cây gậy khi yếu thì sợ đủ thứ, nó sợ cái mồm, không đâu cây gậy tự sợ mình đấy thôi, cứ lắng nghe cái mồm, cuộc sống đấy, nếu biết điều chỉnh thì không phải làm gì mà sợ cái mồm. Những cây gậy vững bền là những cây gậy biết để cái mồm cùng tồn tại hòa bình với mình. Cũng có khi cả dân tộc là một cây gậy để bảo vệ mình, cả dân tộc là một cái mồm để nói lên quyền tồn tại của một dân tộc mình, nhưng cái đó là nhất thời, không là mãi mãi. Chỉ có cuộc sống là mãi mãi và cũng mãi mãi cần cây gậy của mình, chứ không phải là cây gậy của cây gậy. Nhưng cây gậy có thể mất đi chứ cái mồm không bao giờ mất đi và không thể mất đi. Các xã hội khi quá ngặt nghèo, cái mồm đã phải mã hóa cuộc sống mà người ta có thể gọi đó là sấm, là thơ, là văn học ám chỉ , vì cây gậy bất thường nó có thể phang cả cuộc sống chứ nó không thể phang cái mã hóa của cuộc sống. Cây gậy không phải là vô tri, hình như cây gậy luôn là chân lý cuộc sống, nên xưa nay cây gậy luôn tìm được học thuyết cao kỳ giúp sức ; có khi cây gậy có sức mạnh cuốn hút nó làm những cái mồm uốn theo cây gậy mà cứ tưởng là cuộc sống đang tươi đẹp. Câu chuyện về cây gậy và cái mồm chắc không thể dứt. Mỗi thứ đều có sức mạnh riêng, chúng luôn lợi dụng nhau, luôn sợ nhau, luôn triệt hạ nhau, nhưng luôn tồn tại cùng nhau dù muốn hoặc không muốn cùng nhau.

20 thg 2, 2011

Đặc công luôn vô địch


Anh hùng trầm tích ở Nha Trang
Lã Quý Hưng
Vũ Trọng Nhượng (giữa) cùng đồng đội và tác giả (bên phải)
(baodautu.vn) Cho đến bây giờ, sau 41 năm, cựu chiến binh Vũ Trọng Nhượng vẫn không thể hiểu được vì sao hồi ấy, sau 4 ngày, 4 đêm không ăn, không uống, không áo mặc, mà anh vẫn đủ sức mang theo khối thuốc nổ 50 kg bơi ra đánh chìm chiếc tàu 10.000 tấn của địch.
Chúng tôi ngồi trò chuyện dưới bóng Tượng đài liệt sĩ mang dáng Trầm Hương sát vịnh biển Nha Trang, nơi 41 năm trước đã chứng kiến cuộc chiến đấu ngoan cường của những con cá kình Đoàn 126 - đặc công nước, trong đó có người nhái Vũ Trọng Nhượng. Sinh ra trong một gia đình mà người cha tham gia kháng chiến, em trai là liệt sĩ ở xã Minh Tân, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng, năm 20 tuổi, chàng trai quê biển này được chọn vào Binh chủng Hải quân.
Đầu năm 1966, Vũ Trọng Nhượng được chọn vào Đoàn huấn luyện trinh sát đặc công do Bộ tư lệnh Hải quân thành lập. Sau hơn một năm huấn luyện, lên đường vào Nam chiến đấu, chiến sĩ đặc công nước Vũ Trọng Nhượng được bổ sung về Phòng đặc công Quân khu 5, rồi được điều vào Đại đội 92 thuộc Tỉnh đội Khánh Hoà, đứng chân ở chiến khu Đồng Bò, chiến đấu tại khu vực cảng biển Nha Trang. 
Một mình đánh chìm tàu 15.000 tấn
Đặc công Vũ Trọng Nhượng tham gia nhiều trận đánh, nhưng có hai trận chiến đấu đặc biệt mà anh không thể nào quên. Đó là trận đánh đêm 14 rạng ngày 15/10/1969 - một đêm tối trời, tối biển. Vũ Trọng Nhượng, Đại đội phó Trần Ngân cùng một chiến sĩ bí mật bơi từ sông Lô (ngoại ô Nha Trang lúc đó) sang Hòn Tằm nhận vũ khí, rồi tiếp tục bơi sang bãi Miếu. Sau khi bàn bạc, Đại đội phó Ngân quyết định giao Vũ Trọng Nhượng một mình đột nhập vào cảng Nha Trang để đánh chìm chiếc tàu trọng tải 15.000 tấn chở hàng quân sự của Mỹ vừa mới cập cảng.
Việc đột nhập vô cùng khó khăn, bởi cứ 5 phút, tàu tuần tiễu và bo bo trinh sát của hải quân địch lại chạy vòng quanh cảng bắn pháo sáng, dùng đèn pha quét xung quanh tàu, ném lựu đạn xuống vùng nước trước mũi tàu và lái tàu để ngăn chặn đặc công ta xâm  nhập. Trên tàu, lính gác suốt đêm ngày, đèn điện cao áp sáng như ban ngày. Vũ Trọng Nhượng buộc khối thuốc nổ nặng 50 kg vào lưng (trong đó có quả mìn nam châm gắn kíp nổ hẹn giờ), ngậm ống thông hơi là ống tre dài 20 cm và kẹp mũi cũng bằng kẹp tre, bơi ngửa dưới mặt nước để tiến về phía tàu địch.
Trên đường tiến tới mục tiêu, bằng những kỹ thuật đặc công nước đã được huấn luyện, Vũ Trọng Nhượng đã khéo léo vượt qua hệ thống tuần tiễu bảo vệ của địch. Khi cách tàu 50 m, đột nhiên, một tàu tuần tiễu của Mỹ chạy tới rọi pha quanh tàu và ném lựu đạn. Vũ Trọng Nhượng tưởng mình bị lộ nhưng không phải. Cách tàu địch khoảng 20 m, chiếc đèn cao áp to như một cái nón chiếu thẳng xuống. Để khỏi bị lộ, Vũ Trọng Nhượng lấy hơi lặn sâu xuống nước khoảng 2 m rồi cứ thế tiến thẳng vào gầm tàu, nhanh chóng buộc chặt một đầu dây khối thuốc nổ vào neo tàu, buộc dây còn lại vào phía bánh lái để khối thuốc nổ nằm chính giữa phía dưới khu vực buồng lái. Rút chốt hẹn giờ 30 phút, Vũ Trọng Nhượng nhanh chóng rời khỏi khu vực cảng. Trên đường bơi về hòn Miễu, Vũ Trọng Nhượng nghe thấy một tiếng nổ long trời lở đất, cột nước bùng lên rất cao. Điện cao áp trên tàu tắt hết. Còi báo động rú lên khắp nơi...
Sau đó, chiến công vang dội của “người nhái” V.C tại cảng Nha Trang đã được báo chí phương Tây, đài BBC đưa tin nhiều lần rằng, khoảng 5 phút sau khi bị tấn công, chiếc tàu 15.000 tấn bị lật nghiêng rồi chìm nghỉm. 75 lính Mỹ cùng 15.000 tấn vũ khí, hàng hoá bị nhấn chìm xuống biển. Đây là chiến công oanh liệt đầu tiên của lực lượng đặc công giáng thẳng vào hải quân Mỹ ở Nam Trung Bộ, góp phần tiêu diệt, phá hủy các quân cảng, cầu cống, tàu quân sự, đường giao thông thủy, bộ, từ đó ngăn chặn và cắt đứt sự chi viện vũ khí đạn dược, xăng dầu... của địch cho các chiến trường.
4 ngày đêm kiên trì bám địch
Sau những thất bại cay đắng, Mỹ Ngụy càng xiết chặt hệ thống bảo vệ, mở rộng phạm vi tuần tiễu quanh cảng, nhất là những tàu quân sự trọng tải lớn. Có những tàu chúng còn thả điện xuống vùng biển xung quanh, gây rất nhiều khó khăn cho Vũ Trọng Nhượng cùng đồng đội.
 “… Đêm 16/3/1969, chúng tôi được lệnh đánh chìm chiếc tàu chở hàng quân sự trọng tải 15.000 tấn vừa cập cảng Nha Trang. Tham gia trận chiến lần này với tôi có thêm chiến sĩ Vũ Đức Thân, 20 tuổi, quê ở Thái Bình vừa mới được bổ sung vào đơn vị. Tôi và Thân nối với nhau bởi một sợi dây dù dài 10 m. Thật đau xót, khi chỉ còn cách tàu địch 10 m, Thân bị lính gác trên đài chỉ huy phát hiện và xả súng tới tấp. Thân hy sinh ngay tại chỗ...”, cựu chiến binh Nhượng bồi hồi kể lại.
Nhiệm vụ còn dang dở, nên Vũ Trọng Nhượng đành vuốt mắt đồng đội, cắt dây dù rồi bơi tiếp tới tàu địch. Sau này, theo lời người dân, mấy hôm sau, có một xác chết trôi dạt vào Bình Tân cửa Bé, có thể đó là đồng chí Vũ Đức Thân, nhưng cũng không rõ ai đã chôn cất và chôn cất ở đâu. Nếu ai biết được, xin báo tin cho anh Vũ Trọng Nhượng (058 3781684).
Anh Nhượng kể tiếp: “Địch tổ chức lùng sục ráo riết. Tôi rơi vào vòng vây của địch, không thể quay lại điểm hẹn, phải lặn vào tìm chỗ ẩn náu dưới chân cầu cảng. Sau khoảng 2 giờ lùng sục, bọn địch không phát hiện được gì, đành nhổ neo chiếc tàu 15.000 tấn rồi mất hút ngoài khơi”.
Vũ Trọng Nhượng ngậm ống thở kéo nửa tạ thuốc nổ bơi vào gành đá dưới lầu Bảo Đại để cất giấu, rồi bơi lại khu vực sát cảng Cầu Đá tìm khe đá lớn ẩn nấp và suy tính. Vũ Trọng Nhượng quyết định tiếp tục nằm lại chờ thời cơ tiêu diệt tàu địch, nếu chẳng may bị địch phát hiện, thì sẵn sàng cùng 50 kg thuốc nổ đánh sập trung tâm bốc dỡ hàng của địch. Lúc này, trên người Vũ Trọng Nhượng chỉ có độc một chiếc quần đùi, một khẩu súng lục, một con dao găm và một quả lựu đạn. Ngoài ra, không một chút nước ngọt, không một thứ gì để cầm hơi...
“Sau đêm thứ nhất, tôi đã cảm thấy rét, đói và khát cháy cổ. Tợp một ngụm nước biển cho đỡ khát, nhưng lại bị nôn thốc, nôn tháo, vì mặn và mùi tanh nồng khó tả. Đói kinh khủng, tôi đành bò vào bụi cây cối mọc um tùm xem có cây, lá, củ, quả gì ăn được không, nhưng thật không may, chẳng kiếm được gì. Một ngày trôi qua dài như cả một năm. Ban ngày gần như tôi nằm bất động, cả cơ thể tưởng như không còn một chút sinh lực nào. Đêm khát nước đến cháy khô da thịt, phải xuống biển ngâm cho đỡ khát, nhưng lại rét run cầm cập. Thế nhưng, cứ nghĩ đến hình ảnh đồng đội đang nằm dưới đáy biển và khối thuốc nổ quý giá không thể vứt đi, tôi ghìm mọi cơn đói, cơn rét và cắn răng chịu đựng.
Ba ngày, 17, 18 và 19/3 trôi qua…
“Ngày 20/3/1969, sáng dậy, tôi xác định, đây là ngày cuối cùng của trận đánh, nếu không, tôi sẽ chết đói và khát ở ghềnh đá này. Hình như biển trời cũng động lòng thương người lính, khoảng 4 giờ chiều, một chiếc tàu chở dầu của Mỹ lù lù tiến vào cảng. Tôi không tin vào mắt mình nữa. Bỗng nhiên, tôi quên hết cả đói khát, chỉ mong trời chóng tối. Khi bóng đêm vừa trùm lên cảng biển cũng là lúc tôi cùng 50 kg thuốc nổ bơi ra biển. Khác hẳn mấy ngày trước, lần này, tôi thấy gói thuốc nổ nặng tới hàng tấn. Tới sát tàu, tôi cột khối thuốc nổ vào chân cầu cảng, áp sát vào giữa buồng máy ở độ sâu 2 m, để khi khối thuốc nổ, tàu bị chìm mà cầu cảng cũng bị sập. Tôi rút chốt an toàn rồi nhanh chóng lặn ra khỏi khu vực cầu cảng”, Vũ Trọng Nhượng bồi hồi nhớ lại.
Nửa tiếng sau, một tiếng nổ dữ dội kéo theo một vùng khói lửa bao trùm lên chiếc tàu và khu vực cầu cảng. Chiếc tàu cùng 10.000 tấn hàng chìm nghỉm xuống biển. Niềm vui thắng lợi tạo cho Vũ Trọng Nhượng một sức mạnh lạ kỳ quên hết đói, khát, mệt nhọc, để bơi  4 tiếng đồng hồ qua hòn Miếu về tới căn cứ vườn dừa sông Lô. Khi ngả vào vòng tay đồng đội, cũng là lúc Vũ Trọng Nhượng lả đi...
Với thành tích đánh chìm hai tàu quân sự lớn của địch, Vũ Trọng Nhượng đã vinh dự được Đảng, Nhà nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Hai, Huân chương Chiến công hạng Ba, hai Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Nhì, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Hai, Huân chương Kháng chiến hạng Ba, ba Huy hiệu chiến dịch 68, 72, 75...
Trưa nắng chói chang và gay gắt, tôi tạm biệt người cựu chiến binh đặc công vô cùng quả cảm. Suốt dọc đường miền Trung nắng gió, tôi cứ tự hỏi, vì sao bao năm qua, dù được sự ủng hộ của cấp trên và đồng đội, đã nhiều lần được làm hồ sơ đề nghị Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nhưng đến nay, con người anh hùng ấy vẫn chỉ như trầm tích ở vùng biển Nha Trang?

19 thg 2, 2011

Em không muốn làm tổng đâu anh

Làm tổng khổ lắm anh ơi
Họ hàng xin nhiều biên chế
Bạn bè đòi hỏi giúp đứa con
Tình cũ rủ nhau cứ theo về
Bao nhiêu chuyện lớn biết nhờ ai
Nó chỉ trông chờ cho mình phốt
Nó sẽ lên thay để như mình
Thế cuộc sao nhiều cái oái oăm
Thứ cần thì không ai thèm ngó
Thứ vô duyên lại cứ cố vơ vào
Xưa khổ vì đói, nay khổ vì no
Bao nhiêu anh tài trên đất Việt
Cứ mải chen nhau giẫm đạp người
Lễ hội là gì mà mua bán
Siêu thị tâm linh có phải hơn
Làm vua để dân kêu sầu khổ
Thà mình rằng thác cho xong
Cũng mang danh ưu tú của loài người
Làm gì đau khổ hỡi thế gian
Hay là có gì ai ép buộc
Hãy từ nào có ai chê
Về làm dân phó đâu có thường
Ích nước lợi dân xin cứ làm
Vài lời nhăng nhố xin đừng chấp
Kẻo lại oan gia những người lành