Người theo dõi

19 thg 2, 2011

Nếu làm Tổng bí thư

Trước đây đã có báo đặt vấn đề cầm quyền tuyệt đối 24 giờ thì làm gì rất thú vị. Bây giờ cứ thử tưởng tượng làm Tổng bí thư một năm thôi, dù ở xứ sở độc tài nhất thì cũng không thể cấm người ta tưởng tượng được.

Vậy thì cho làm Tổng bí thư một năm xem sao nhé.

Việc đầu tiên là cầu hiền tài.

Việc thứ hai là thông báo cho quan chức ai không thật tâm vì dân vì nước thì hãy xin nghỉ.

Việc thứ ba là hội nghị các bô lão để các cụ hiến kế và cũng là cách truyền thông điệp khắp toàn dân những lời hay ý đẹp của các cụ.

Việc thứ tư là thả tất cả những người bị nhốt mà không có lý do chính đáng.

Việc thứ năm là không nắm bất cứ cơ quan truyền thông nào, số tiền dư ra sẽ cực lớn vì không phải nuôi đội quân này.

Việc thứ sáu là không nắm bất cứ cơ quan nghiên cứu nào, lại một số tiền lớn được dư ra vì không phải nuôi đội quân đông đảo này.

Việc thứ bảy là tổ chức cho toàn dân bầu người thay thế mình (có nhiều khả năng người ta chọn ngay mình đấy).

Tất cả đều là việc dễ làm không có gì nặng nhọc như dời non lấp biển. Chắc chắn nhiều người sợ rằng không nắm truyền thông thì chết ngay, không đâu, truyền thông giao động xung quanh sự thật và càng tiến gần đến sự thật, bố láo bố toét sẽ bị truyền thông đánh chết ngay, người cầm quyền không phải làm cái việc ấy.

Ta làm chính trực dư luận sẽ ủng hộ và mách nước, không có gì phải sợ.

Sẽ nhiều người không chịu xin nghỉ, không sao, truyền thông đánh cho vài cái phải chạy mất dép thôi.

Lúc đầu chắc sẽ có nhiều đồ giả, người giả, báo giả, nghiên cứu giả, nhưng dư luận xã hội sàng lọc rồi những thứ giả đó sẽ mất đi.

Có người sẽ nói hệ thống tổ chức, pháp luật sẽ như thế nào, cái đó không phải lo, xã hội sẽ bàn bạc và có phương án tối ưu.

Khu vực kinh tế nhà nước thì sao, không sao xã hội sẽ phán quyết, ông Tổng chỉ cần ấn chỉ phương án nào mà thôi.

Ông Tổng sẽ không bao giờ nhanh già, không bao giờ phải vất vả, vì chỉ ấn chứng các phương án hay đã được đưa ra.

Nếu không tin những lời nói này thì cứ thử thực hành xem sao, chỉ có tốt lên chứ không bao giờ xấu đi được.

Những gì quá khích, xã hội lên án, ông Tổng vẫn đang nắm lực lượng vũ trang cơ mà, không có gì phải sợ, luôn vững như bàn thạch.

Tin vui


Đồ chơi Tosy của Việt Nam ra mắt thị trường Mỹ

19-02-2011 07:08:08
Đ.L

Đồ chơi công nghệ cao duy nhất ở Việt Nam của công ty CP robot TOSY đã chinh phục được thị trường Mỹ.

Hội chợ đồ chơi quốc tế Mỹ tổ chức tại thành phố New York với sự tham gia của nhiều nhãn hiệu đồ chơi nổi tiếng của các nước trên thế giới đã có sự tham gia của công ty CP robot Tosy, đây sẽ lần đầu tiên đồ chơi Việt Nam ra mắt thị trường Mỹ.
Hội chợ đồ chơi quốc tế Mỹ là sự kiện thương mại lớn nhất và lâu đời nhất của ngành công nghiệp đồ chơi Mỹ. Năm 2011 là năm thứ 108 hội chợ này được tổ chức, quy tụ hơn 1000 công ty tham gia đến từ 85 nước trên toàn thế giới.

Góp mặt cùng các nhãn hiệu đồ chơi như Mattel Inc , MEGA Brands Inc,  Spin Master Woo, Lego…, công ty robot TOSY, nhà sản xuất đồ chơi công nghệ cao duy nhất ở Việt Nam đã mang theo 3 sản phẩm đồ chơi công nghệ cao bao gồm: đĩa bay AFO, con quay TOOP và vòng lửa TOSY.
Gian hàng của TOSY luôn thu hút sự chú ý của khách hàng
Trong đó, đĩa bay TOSY đã có mặt tại thị trường Việt Nam được 6 năm và đã xuất khẩu tới 7 nước gồm Nhật, Hàn Quốc, Úc, Đức, Hồng kông, Thổ Nhĩ Kỳ… 
Ngay trong ngày khai mạc, gian hàng của công ty CP robot TOSY đã nhận được nhiều sự chú ý đặc biệt. Ông Jeff Newkirk, Chủ tịch của hãng Waboba (nhà phân phối đồ chơi lớn của Bắc Mỹ của Canada) nói: “Cực kỳ ấn tượng với các sản phẩm đĩa bay AFO và con quay TOOP của TOSY, không chỉ vì là sản phẩm công nghệ cao đến từ Việt Nam, mà quan trọng hơn là vì sự sáng tạo, độc đáo trong công nghệ của các sản phẩm này. Ngoài ra, giá cả của các sản phẩm này cũng rất hợp lý, điều này sẽ tạo nên lợi thế cạnh tranh rất lớn trên thị trường Mỹ”.
Vòng lửa TOSY
Ngoài ra, theo nhiều đánh giá khác nhau các sản phẩm của TOSY luôn được đóng bao bì rất đẹp mắt, đây là điều mà không nhiều công ty Châu Á chú ý đến.
Ông Hồ Vĩnh Hoàng, TGĐ Công ty TOSY cho hay, trong 3 loại đồ chơi được giới thiệu lần đầu tại Mỹ, đĩa bay vẫn là gây được sự chú ý nhất, hơn cả con quay TOOP, là sản phẩm đồ chơi lần đầu ra mắt thị trường. Cũng trong buổi khai mạc này, TOSY đã nhận được lời đề nghị của một nhà phân phối lớn ở Mỹ muốn làm độc quyền tất cả các dòng sản phẩm đồ chơi của TOSY.

Song phương

Không biết có ở đâu có hệ thống song song như ở ta không.

Ngoài Đảng cộng sản còn có Đảng khác lén lút hoạt động. Ngoài báo chí nhà nước là hệ thống báo chí của nhân dân tự tạo ra (không phải tờ báo nhân dân ). Nhà văn nhà thơ cũng có những nhà văn nhà thơ của nhà nước và nhà văn nhà thơ của nhân dân. Lĩnh vực nghiên cứu cũng vậy, kinh tế thì kinh tế nhà nước, kinh tế dân doanh.

Cán bộ có người làm việc cho nhà nước, có người làm việc là vì dân.

Tên đặt các cơ quan quan trọng đều gắn chữ nhân dân vào nhưng thực ra là của nhà nước chứ không phải của nhân dân.

Đến như cơ quan quan trọng là cơ quan điều tra, lực lượng bảo vệ bán vũ trang thì dân cũng có như thám tử, vệ sĩ.

Ai để ý thì thấy có công binh nhân dân, vì cái dụng cụ rà phá bom mìn chỉ bộ đội công binh mới có nhưng nay người dân vẫn có để rà sắt vụn, rà bom đạn còn sót lại để lấy thuốc nổ, để lấy bán đồng nát.

Mấy năm trước còn có nhóm nông dân chế tạo máy bay. Bây giờ dân doanh cũng có máy bay riêng, tàu biển riêng.

Thần tượng cũng có hai hệ thống song song, thần tượng của nhà nước là Mác Lê Nin, nhưng lại không phải là thần tượng của nhân dân. Yêu đất nước cũng có hai cách yêu khác nhau, yêu bằng cách trung thành với nhà nước và yêu bằng cách khác; hy sinh vì đất nước cũng có hai cách hy sinh khác nhau, hy sinh bảo vệ chính quyền và hy sinh đổi mới chính quyền; quan điểm đối với lân bang cũng có hai quan điểm khác nhau, rất lạ. Đến tôn giáo là nơi linh thiêng chỉ có là của chung mà vẫn có tôn giáo quốc doanh và tôn giáo của dân.

Hệ thống song song song này có lợi hay có hại nhỉ.

Trong lịch sử nước ta có rất nhiều giai đoạn tồn tại hai chính quyền song song, hai nhà nước song song, có khi còn là ba chính quyền song song.

Thật nguy hiểm.

18 thg 2, 2011

Làm vua và chạy xe

Được đi xe máy đã có hồi là niềm mơ ước của nhiều người, ngồi sau xe đã sướng lắm rồi, dù là đường đá xóc lồng lộn. Nếu mà lại được cầm lái thì đúng là lên tiên.

Rất nhiều anh chưa biết chạy xe thế nào cũng sẵn sàng lên xe. Thích quá có khi đêm về còn nằm mơ được đi xe, sáng hôm sau vẫn còn sướng rân rân.

Tại sao lại thích chạy xe nhỉ ? Nếu chỉ có lý do thể hiện ta là người có của thì cũng chưa thuyết phục lắm. Cái chính là thích được điều khiển, bắt phải theo ý ta. Không có gì đáp ứng nguyện vọng đó nhanh bằng chạy xe.

Để ý kỹ thì thấy xe phụ thuộc rất nhiều vào người chạy, nếu tỉnh táo thì chạy cẩn thận, nếu tây tây rồi thì chạy khiếp lắm, khi khỏe thì chạy nhanh, khi yếu chạy chậm có khi còn không muốn chạy, có khi muốn vượt xe khác chạy cũng khiếp, có khi chạy biểu diễn lạng lách, sợ nhất là đua xe, có khi bỏ hai tay ra để chạy.

Ở ta có cái tài là làm cho xe chạy hơn mức thiết kế nhiều, người ta gọi là xoáy nòng, lúc đó xe chạy nhanh lắm mà không có gì bảo đảm rằng nó sẽ an toàn. Cái hồi ấu trĩ xe chạy số 1 số 2 mà lại ga to, chạy xe mà giống như phi ngựa nhưng khổ hơn phi ngựa nhiều. Để tiếp cận với văn minh thật là vất vả.

Bây giờ kỹ thuật chạy có thể không thành vấn đề nữa, nhưng lúc sần sần thì anh ấy chạy khiếp lắm, lúc mệt anh ấy có vẻ không muốn chạy, lúc có việc riêng anh ấy chạy bất chấp luật lệ. Khi tai nạn xảy ra thường là người ngồi sau và người xung quanh bị thương nặng vì không chủ động được với tình hình.

Chạy xe nó cũng lạ là nó sinh nghiện, đã quen chạy nếu không được ngồi điều khiển xe là người thấy khó chịu.

Lại còn việc tập xe, nhiều khi trẻ nhỏ được nuông chiều cũng cho tập xe, người ngồi sau điều khiển hết, người tập xe chỉ ngồi đấy cho oai. Hao xăng nhất là việc chạy không không chả biết đi đâu.

Để ý mấy người chạy xe ôm thấy rất ít người bỏ nghề, chẳng phải sung sướng gì mà chẳng qua vì thói quen điều khiển.

17 thg 2, 2011

Sắp hy sinh

Ai để ý sẽ thấy tờ tiền mệnh giá 500 đồng lại sắp ra đi. Một người hấp hối có nhiều người bấm giờ để xem đi vào giờ nào. Mệnh 500 đồng chắc không ai phí công theo dõi làm gì.

Giữa một đống tiền ngổn ngang thấy vài tờ 500 đồng lay lắt, từ là số đông nay nó đã thành thiểu số.

Trong mớ hỗn độn, kẻ hậu bị hy sinh là tờ mệnh giá 1000 nhàu nhè, nếu mới thì cũng là thứ chất liệu giấy giống như giấy viết, có khi không bằng những loại giấy xuất bản phẩm ngoài thị trường, đấy là tiết kiệm vì ai đi làm giả tờ tiền 1000 đồng bây giờ mà phải làm cầu kỳ.

Tờ 2000, 5000 cũng nhàu nhè không hơn gì, chỉ có tờ 10.000 đồng là còn bóng mượt và cũng lạ là tờ 10.000 lại là tờ có số lượng nhiều nhất.

Tự dưng lại liên tưởng đến nền văn minh thành bang nào đó có công dân, đọc đến có công dân đã tự thán phục một nền văn minh cao, nhưng thất vọng ngay vì dưới công dân còn có nô lệ, còn có người mà không phải người.

Liệu có tờ tiền mà không phải tiền không đây, người ta có lên kế hoạch cho sự hy sinh không mà chỉ tờ mệnh giá 10.000 mới có thể gọi là tiền (tuy màu sắc cũng nhạt nhòa qua bàn tay người ).

Công dân là người có đầy đủ quyền làm người, có phải còn nhiều sự hy sinh nữa mới đến đó được.

16 thg 2, 2011

Chiến tranh hay hòa bình


Trong hai cuộc kháng chiến kẻ nam người bắc, người trong nước người ngoài nước, hy vọng hòa bình lập lại sẽ gặp nhau.

Nhưng tuổi tác không chờ đợi người, chiến tranh thì không biết ngày nào chấm dứt, thế là bao nhiêu bà con họ hàng đến khi nhắm mắt mà không gặp được người thân.

Nay thấy trên mạng có vô số nặc danh, vô danh, hữu danh cũng như vô danh; có người sẽ cho họ là thiếu dũng khí, đồ nhát không giám lộ mặt.

Cũng không hẳn là vậy, bên trên họ, sau lưng họ, bên cạnh họ là rất nhiều người không thể chịu đựng được những tai ương có thể xảy ra; có thể trên đã thông nhưng dưới chưa thoáng, sự ấu trĩ đến từ trên và điểm ra đi cuối cùng là ở dưới; sự lỡ tay rất dễ có thể xảy ra; những người ưu tú thì không nói làm gì, nhưng đa số là dân thường nên không còn cách nào khác.

Gặp gỡ, tụ tập là nhu cầu tự nhiên của con người; muốn tụ tập thì yêu công  nghệ, yêu tranh, yêu nhiếp ảnh, chứ đừng nói đến quốc gia đại sự; đã bao nhiêu công sức của những bậc tiền bối ưu tú đưa nội dung yêu nước yêu dân vào trong những con người vô tình vô cảm; nay lại là quá trình vất vả để đưa nó ra khỏi mọi người.

Số người có khả năng đặc biệt để hiên ngang, cây ngay không sợ gì cả là không nhiều.

Vậy là tiếp tục nặc danh, vô danh hy vọng đến ngày hòa bình lập lại để đoàn tụ. 

Cứ thế đấy làm gì được nhau

Không cần nghiên cứu kinh tế cũng thấy số hàng hóa và dịch vụ tăng trưởng hằng năm, vậy là không để hàng hóa dịch vụ nhiều lên mà lượng tiền lưu thông không tăng thì giá trị đồng tiền phải tăng lên tức là với cùng một số tiền như trước nhưng sẽ mua được nhiều hàng hơn trước.

Điều này chưa bao giờ xảy ra vì lượng tiền nhà nước sẽ đưa vào lưu thông không những đủ số hàng hóa dịch vụ tăng lên mà còn dư ra rất nhiều. Tiền trong kho đưa ra lưu thông, cái lợi này nhà nước được sử dụng. Bác Quangdong311 chắc là dân kinh tế nên nói còn một cái lợi nữa là bán trái phiếu chính phủ cũng làm tiền mất giá, cái lợi chắc chắn là nhà nước.

Cái thiệt chắc chắn là người sống nhờ lương nhờ tiền công, mà người sống nhờ lương nhờ tiền công là đông đảo vô cùng. Cái lợi có thêm tiền để tiêu, đây là một việc bắt mọi người phải hy sinh rất tinh vi, chả có ai làm gì được, tôi làm ăn tắc trách, thiếu tiền tôi xuất tiền ra tôi có lấy cái gì của ai đâu.

Ngày xưa người ta phân tích sự bóc lột hình như người ta không nói chuyện này.

Không có cái chức kế toán quốc gia cho mọi người thấy thu chi, chi tiêu thế nào thì cứ chịu đựng thôi.

Cái bực bội cứ dồn nén tích tụ, nguồn lực không được tập trung tạo ra nguồn lực mới lớn hơn thật nguy hiểm.

Cái anh này mới đúng là cái anh tự diễn biến, là thế lực thù định vì anh ta gây nguy cơ cho đất nước vì tạo ra sự bất bình của dân chúng, anh ta làm mất nguồn lực đất nước là tiếp tay cho giặc ngoại xâm.

Đúng là giặc ngồi sau lưng nhà ngươi mà ngươi không biết.