Người theo dõi

12 thg 12, 2010

Đừng để mất


Các đô thị lớn, các thị tứ, thị trấn chắc chắn là địa điểm phát sinh nhiều giá trị gia tăng. Nhà nước chỉ cần duyệt các phương án sinh sống làm ăn ở đô thị, có tính đến việc đô thị phải lo được các công trình công cộng kể cả công trình phục vụ hành chính quốc gia, công dân đô thị là tinh hoa người ta sẽ tự lo được cho bản thân mình và lo được các công trình cho bộ máy quản trị quốc gia, cư dân đô thị phải là tinh hoa thực sự.

Đô thị sẽ thành nơi hấp dẫn đặc biệt cho tinh hoa đất nước, dân thường vẫn ra vào được như một cuộc viếng thăm và phải chịu chi phí thăm quan du lịch nhất định. Từ vùng địa lợi này và con người tinh hoa họ sẽ không tiêu tốn ngân sách mà làm lợi cho quốc gia, đô thị không bị quá tải nó sẽ gia tăng nguồn lợi một cách nhanh chóng, chất xám không bị chảy máu, tại quê hương Việt Nam họ vẫn có điều kiện lao động hết mình và được hưởng thụ xứng đáng.

Toàn bộ ngân sách một phần cho lực lượng vũ trang còn lại là tập trung cho các vùng khác ngoài đô thị (trừ vùng du lịch, danh lam thắng cảnh cũng là một nguồn lợi mà ngân sách không cần đầu tư). Đô thị càng khắt khe về cư dân của mình từ thu nhập, trình độ, tâm hồn… nó sẽ thành điểm mà mọi người dân trong nước phấn đấu để trở thành cư dân ở đó, nó không phải do luật quyết định có sống được ở đô thị hay không, nó là điều kiện kinh tế, văn hoá… người không đủ điều kiện tự thấy phải rút khỏi nơi đặc biệt đó, khi có đủ điều kiện vẫn có thể vào sinh sống được. Đô thị có thể thu hút tinh hoa của thế giới đến làm lợi cho ta, nước Mỹ là mơ ước của thế giới vì họ có sách lược thu hút được tinh hoa của thế giới.

Các vùng ngoài đô thị được hỗ trợ tối đa, cảnh dân nghèo lang thang, hoặc cảnh thê thảm của cuộc sống cũng không còn nữa. Cảnh tận dụng nhân lực nghèo khổ để sản xuất hàng giá rẻ chỉ là sách lược tạm thời, quyết không thể là kế sách lâu dài được. Cơ hội và tài năng không thể đồng đều, ai cũng có điều kiện để vươn lên, nếu không may mắn vẫn có chỗ lui về không bị xã hội bỏ rơi.

Tinh hoa của ta không có nơi dung thân cứ lần lượt ra đi, nghèo khổ tăng lên, tham lam vô độ, mưu chước của các nhóm lợi ích trong ngoài nước dễ dàng đưa lãnh đạo quốc gia vào vòng chi phối của chúng, lãnh đạo đất nước không phải làm việc cho dân cho nước nữa mà làm việc các nhóm lợi ích trong nước, ngoài nước, không loại trừ còn làm việc cho giặc nữa. Thậm nguy, thậm nguy!

Lãnh đạo nghèo đói


Lãnh đạo đất nước có khoảng gần hai trăm vị, mỗi vị cần phải có nhà đất khoảng ba tỷ đồng, lương tháng mỗi vị cũng phải ba mươi triệu đồng để chi phí cho gia đình. Tiền nhà đất cho các vị là sáu trăm tỷ, lương hằng tháng là sáu tỷ đồng. So với thu ngân sách hằng năm vài trăm ngàn tỷ thì mức này là chịu đựng được.

Nếu nhân dân không trả tiền tương xứng cho họ, họ cũng có nhiều cách để thu được ở mức đó và còn hơn nữa, như vậy cũng không sao. Nguy nhất là bị giặc mua chuộc, cách mua chuộc chắc chắn là rất khôn khéo, nếu biết là giặc đút lót thì vị nào dám nhận. Nó biến tướng, tiền các vị nhận, vui chơi các vị hưởng, các vị chỉ cần gật đầu một yêu cầu nào đó thôi, cái yêu cầu này nhìn gần không thấy gì, nhìn xa thì nguy hại vô cùng.

Dân ta con mắt cũng hạn hẹp thôi tiếc số tiền nhỏ để mất nhiều hơn và có khi còn mất hết. Lãnh đạo thì cũng phải chi tiêu, có khi nhu cầu chi tiêu lại lớn hơn nhiều, người thân lãnh đạo cũng đòi hỏi chi tiêu, lấy đâu ra bây giờ. Trong khi đó các loại lợi ích (có cả lợi ích của giặc) nó bao quanh chỉ chờ lãnh đạo gật đầu là tiền tiêu xả láng.

Dân ta ơi đừng để lãnh đạo nghèo đói, dân nghèo đói thì cùng lắm là chết người đó, chết nhà đó, chứ lãnh đạo mà nghèo đói thì làm chết nhiều lắm, có khi còn mất nước, mất hết tất cả. Hãy nhớ lời Hồ Chủ Tịch “còn non còn nước còn người” ta sẽ còn tất cả, có tất cả.

11 thg 12, 2010

Ai cứu nông dân


Rừng bị phá, con đường quốc lộ ngày càng thành con đê cao ngăn thoát nước lũ, các dự án ngày càng lấy đất nông thôn, nhiều hãng sản xuất gây ô nhiễm nông thôn (nông thôn không được hưởng lợi tương ứng với những cái bị mất). Đa dạng sinh học ngày càng mất đi, nguồn lợi từ thiên nhiên cho nông dân ngày càng giảm. Nhu cầu cuộc sống ngày càng tăng, ngày càng vượt xa mức thu nhập của nông dân.

Nguồn lợi quốc gia đầu tư chủ yếu vào khu vực mà người nông dân không được lợi. Nông dân không có quyền làm chủ đất đai vì đất đai do Nhà nước nắm. Nông dân gắn với đất với nước nhưng đang bị chia rẽ khỏi đất, khỏi nước. Nông dân bơ vơ vào thành thị nguy cơ bị biến dạng rất lớn.

Mục tiêu của xã hội là kiếm nhiều tiền, nông dân không thoát khỏi định mệnh ấy, nhưng lại không đủ phương tiện để làm việc ấy mà lại sống ở những vùng nguy cơ thiên tai, rủi ro rất lớn. Khoảng hai mươi phần trăm dân số có thể tự sống tốt, tự lo được cho bản thân lại chính là những phần trăm được hưởng nhiều nhất nguồn lợi quốc gia.

Nguồn lợi quốc gia được sử dụng chắc chắn chỉ do một số ít người quyết định và việc sử dụng này có hợp lý hay không có trời mới biết, nhưng chắc chắn nông dân được hưởng vô cùng ít. Khi hữu sự nông dân vẫn là thành phần chính hy sinh vì đất nước.

Chiến tranh


Khẩu đại bác của Mỹ là đường truyền nét, viên đạn đại bác là các chuẩn mực Mỹ, chuẩn mực Mỹ là tinh hoa thế giới tạo ra, làm hết mình, hưởng hết cỡ là sức hút Mỹ. Đạn đại bác không ngừng sinh ra ngày càng có sức công phá mạnh mẽ, nòng súng càng lớn hơn, rộng hơn, nhanh hơn. Các quốc gia vô phương chống đỡ, máu chất xám chảy không ngừng về Mỹ, sáng tạo không ngừng ở Mỹ, các đường truyền không ngừng tăng tốc dung lượng đường truyền.

Khẩu đại bác của Tàu rõ nét hơn, các con đường vận tải đi khắp thế giới, các viên đạn đại bác là hàng giá rẻ. Máu tài nguyên không ngừng chảy về chính quốc, máu tài nguyên của các quốc gia nghèo đói không ngừng chảy về tàu vì lãnh đạo quốc gia họ tham lam hẹp hòi tầm suy nghĩ ngắn hạn không khó để tống cho vài quả lừa. Đạn đại bác không ngừng sinh ra, nòng đại bác không ngừng mở rộng, không ngừng số lượng tăng lên, tiền hàng gái xuyên vào tim lãnh đạo các quốc gia nghèo đói, mọi con đường nhanh chóng được thông. Máu tài nguyên chảy mãi không ngừng, nhân lực tàu khuyếch tán không ngừng. Dân bản địa thoái hoá không ngừng. Tất cả các quốc gia nghèo đói hãy liên hiệp lại, mà cũng không cần liên hiệp vì đang bị tê liệt hằng ngày, chúng sẽ tự liên hiệp lại dưới trung tâm thiên hạ ta đã tiên định từ trước.

Mỹ công phá phần tinh hoa của thế giới, Tàu công phá phần hạ đẳng của gầm trời. 

Không cần dân chủ

Ở tàu mà nói dân chủ, thật viển vông. Tài nguyên trộn với sức người, xác người để làm đại bác xuyên thủng mọi quốc gia (hàng giá rẻ ), nếu dân chủ thì làm sao trộn sức người xác người. Nếu không kinh tế thời chiến thì làm sao vét được tài nguyên. Dân chủ không có chỗ trong kinh tế thời chiến. Toàn nước tàu là một tập đoàn quân đi đánh chiếm khắp thế giới, chiến lợi phẩm là tài nguyên, vũ khí chính là hàng giá rẻ, sức mạnh chính là sức người và xác người. Nguyên xoái chỉ huy tập đoàn quân này sẵn sàng hủy diệt những gì cản đường chúng, chúng sẽ mở mọi tuyến đường, san phẳng tất cả để hút tài nguyên. Nơi cần bắn phá nhất là phương tây vì có nhiều usd. Đồng hóa các quốc gia nghèo đói trước vì chúng không có gì ngoài tài nguyên và chúng rất dễ bị lừa.
Dân chủ không phải là công cụ để đồng hóa.

Lấy gì đánh giặc


 Cơn bão Tàu và cơn bão Mỹ có lực gì cản được. Một con quái vật nó sẽ ăn tất cả những vật chất của thế giới này, thức ăn được quyện với xác của nhân dân tàu nên nó có sự hấp dẫn rất lớn. Việc mở đường của tàu là không thể ngăn cản, nó đưa thức ăn về chính quốc, đưa sản phẩm đi khắp nơi. Xác của nhân dân tàu sử dụng nhiều chục năm nữa vẫn còn dồi dào. Đường bộ, đường sắt sẽ được đâm đi khắp nơi, các loại hàng được bắn xuyên đi tất cả. Các loại nguyên liệu đều xoáy về tàu.

Mỹ làm cho xác thoả mãn tột đỉnh, nó hút tất cả các loại tinh hoa về mỹ, nó quyết định cái hồn của thế giới, nó định ra tất cả các loại chuẩn mực. Người dân bản địa mỹ biểu hiện cật lực, hưởng thụ cật lực, sức hấp dẫn không cưỡng lại được của thế giới, các chuẩn mực luôn được tuôn ra, nó dùng đường truyền nét để xuyên thủng tất cả. Các quốc gia có thể dùng tường lửa ngăn lại nhưng vô ích vì chuẩn mực liên tục được sinh ra và không theo chuẩn mực đó thì anh sẽ bị tiêu vong.

Hai cơn bão nó xoáy tài nguyên thực và xoáy tài nguyên con người, nó phát ra một sức mạnh công phá tất cả các loại quốc gia. Ai đó muốn bắt chước thật vô ích, cưỡng lại thật vô ích.

Chỉ còn linh giác mới có thể tồn tại được trong hai cơn bão này.